Có những ngày, không buồn, cũng không vui.
Chỉ là thấy mình rất nhỏ
trong một thế giới lúc nào cũng vội
và ai ai cũng có việc để làm.
Buổi sáng đến, buổi tối trôi qua,
mọi thứ diễn ra theo đúng cách,
chỉ có mình là không biết
mình đang ở đây để làm gì.
Cảm giác ấy không dữ dội,
không làm đau ngay,
nhưng khiến ta đi mãi mà không thấy đường.
Thì thôi, hay là đừng đi nữa.
Hay là ngồi xuống đây.
“Nếu mình không giỏi,
không nổi bật,
không giúp được ai,
thì mình có cần thiết không?”
Ta không hỏi vì muốn được trả lời.
Chỉ là mệt quá,
và không biết đặt nỗi mệt ấy ở đâu.
Có lẽ chúng ta đã quen rồi.
Phải có lý do thì mới được ở lại.
Phải làm được gì đó có giá trị với đời
thì mới thấy sự có mặt trên đời là xứng đáng.
Không một lời khen
không một lời ghi nhận
không ai nhìn thấy.
"Mà đúng rồi, mình có làm được gì hay ho."
Thôi.
Hôm nay thế đủ rồi.
Ta không sai khi thấy mệt.
Ta không sai khi chưa biết mình sống để làm gì.
Có thể hôm nay,
mình chưa tìm được ý nghĩa.
Nhưng còn thở là còn gỡ.
Chỉ cần vậy thôi,
cũng đủ để gọi là một ngày.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Bạn có muốn chia sẻ điều gì không?