Thứ Tư, 26 tháng 8, 2026

Shopping detox, digital detox - mốt mới của làng xa xỉ

 


Cái gì mà trở thành phổ biến thì hết sang. Cái gì mà trở thành nghiện thì không còn thần thái.

Như là chuyện ăn thịt và ăn hải sản. Thế hệ 6X, 7X, đầu 8X chắc sẽ còn nhớ một nồi thịt heo kho tàu mang đến niềm hạnh phúc lớn lao như thế nào. Có nồi thịt to bự trong nhà là thấy sang trọng và xa xỉ. 

Thời bây giờ thì nồi thịt kho không còn ý nghĩa như thế nữa. Hết hiếm là hết sang. Bây giờ thịt và hải sản nhiều đến nỗi, căn bệnh gout đã thay đổi đối tượng, từ căn bệnh của người giàu trở thành căn bệnh của dân lao động. Người giàu bây giờ ăn thanh cảnh, ăn tiết chế, ăn hương ăn hoa ăn tinh tuý mới là sang.

Cùng cảm giác hạnh phúc của nồi thịt kho là bộ quần áo mới mua để mặc Tết. Chờ mãi 1 năm mới được 1 bộ. Cảm giác thật là khủng. 

Bây giờ thì chúng tôi xì trét với tủ quần áo của mình. Rồi đi tìm chân lý của cách sống tối giản, lại vật vã với chuyện chưa tối giản được bao nhiêu thì lại thấy cái tủ lại chất thêm đồ mới mua.

Hai mươi mấy năm trước, tôi mua chiếc điện thoại di động đầu tiên hiệu Siemens. Đó là một sự xa xỉ khủng khiếp cho một đứa mới ra trường. Ít nhất thì ông anh tôi đã nói với tôi như vậy, kèm với một cảm xúc gì đó. Lý do để sử dụng cho công việc thì ít. Cảm giác muốn cầm, muốn sở hữu thì nhiều hơn. 

Bây giờ, chúng tôi đau đầu với việc làm thế nào để bỏ những thứ ấy ra, dù chỉ là vài giờ. Làm được như vậy thì mới là thần thái, mới là thảnh thơi, là đẳng cấp.

Thời trước (và có lẽ đến tận bây giờ), mốt của đứa con thành đạt là cho cha mẹ thấy mình có nhiều tài sản tích luỹ. Người xung quanh thấy thì càng tốt. Không thấy thì mình chịu khó khoe ra cho thấy. 

Nhưng song song đó cũng có một số những cách sống không ràng buộc vào sở hữu, với cơ sở là chết thì có mang theo được đâu. Khi không sở hữu, cách hành xử và cách sống sẽ khác đi nhiều. (Nhưng liệu đây có phải là trend không thì chưa rõ.)

Nên có vẻ như bây giờ, vững tâm mới là thời thượng.

(Ghi chép nhân một buổi sáng trời mát, trong đầu đang nghĩ xem lát nữa ăn món gì. Ghi nhận mong muốn của mình là muốn sang. Đã hạ quyết tâm nhiều lần. Bắt đầu thực hiện vài lần. Thành công thì vẫn chưa tới.)

Thứ Hai, 17 tháng 8, 2026

An toàn tài chính


Năm 2020, ước mơ an toàn tài chính của tôi bước đầu bị lung lay.

Tôi đã từng nghĩ rằng con đường để đi đến an toàn tài chính là: tài sản cho thuê. Thế. Bởi vì, nếu bạn lập công ty, nỗ lực nỗ lực, và may mắn thành công, thì chắc gì sau đó nó vẫn tiếp tục kiếm ra tiền cho bạn. Nếu bạn tích trữ vàng bạc châu báu, thì ông bà cũng nói rồi, ngồi ăn thì núi cũng lở. Những người khác thì nói, bạn nên đầu tư bản thân, đầu tư khả năng kiếm tiền, để có thể kiếm tiền lâu dài, chớ đừng cắt xén tiền đó để dành tiết kiệm. Những người khác thì khuyên là nên tiết kiệm trước hết rồi mới tiêu xài. Rồi thì còn có phương pháp 6 cái bình, 6 cái túi,... hẳn hoi.

Tôi thì mê mua tài sản cho thuê. Hồi tôi chưa có nhà, tôi đi thuê nhà ở, và ông chủ nhà chính là thần tượng của tôi. Ông ấy có rất nhiều nhà, không cần sang chảnh (hoặc tôi không biết ổng có tài sản sang chảnh hay không), nhưng ổng có rất nhiều. Mỗi tháng ổng gửi cho tôi 1 tin nhắn: "mai em ghé nhé" (hồi xưa chưa có chuyển khoản rẹt rẹt như bây giờ, và ổng vẫn xưng em mặc dù tôi tin là ông có tuổi hơn tôi). Mỗi tháng 1 tin nhắn. Thế thôi, không nói nhiều. Và khỏi phải nói về mức độ an toàn tài chính của ổng. Và ổng đi thu tiền nhà trong chiếc quần sọt và đôi dép lê.

Tôi nghĩ bụng, mình sẽ cố gắng để có nhà cho thuê, nhưng mình sẽ không đi dép lê đi thu tiền. Nghèo mà còn phải đẹp thì giàu lại càng phải đẹp hơn chứ.

Nhưng tôi chưa kịp mua cái nhà cho thuê nào thì, xèng, covid ập đến. Tôi hú vía vì may chưa kịp vay tiền, thời điểm đó vay tiền mua nhà là một cái mốt thịnh hành trong giới đi làm có lương.

Sau khi cơn hú vía qua đi thì cũng đến đoạn nghĩ về con đường an toàn tài chính của mình, bây giờ sao nhỉ.

Rồi cuối cùng thì tôi cũng nghĩ, Covid 19 đã mang tới cho tôi một thông điệp: mọi kế hoạch dù "nghe có vẻ" an toàn để đạt đến sự an toàn đều có thể bấp bênh. Thì thôi bớt căng thẳng chuyện an toàn tài chính hay an toàn này kia nọ, giữ được an toàn tính mạng là tốt rồi. 

Mặc dù vậy thì ông chủ nhà mang dép lê vẫn mãi là thần tượng của tôi. Và bây giờ là 2026, covid đã lùi xa, ổng sẽ lại tiếp tục đi thu tiền nhà nữa đấy thôi. Nhưng điều đó cũng không định nghĩa cuộc đời của ổng hay của ai cả.

Chủ Nhật, 26 tháng 7, 2026

Sự khác biệt nằm ở chỗ… tự bơi



Hôm rồi đi nói chuyện về thông minh cảm xúc (EQ). 

Trong nội dung giao lưu có câu đố về các yếu tố giúp người ta thành công trong công việc và cuộc sống, cái nào quan trọng hơn và quan trọng bao nhiêu: Chuyên môn, IQ và EQ.

Có nhóm trả lời rằng 60% là EQ, với giải thích rằng thì là chuyên môn và IQ được coi là đương nhiên rồi, khi bạn có mặt ở đây, được tuyển dụng, được thăng tiến đến level này thì hầu như Chuyên môn và IQ không khác biệt nhiều. Vì thế mà EQ trở nên "đắt giá", đơn giản vì nó hiếm. Vì nó hiếm nên nó tạo ra sự khác biệt. Nếu có cơ hội thăng tiến thì khả năng người có EQ sẽ được chọn là rất cao.

Thật vậy, chuyên môn là thứ mà chúng ta đã đầu tư 12 năm học phổ thông, 4-5 năm đại học và nhiều người vẫn còn tiếp tục đầu tư thêm nữa. Điều đó giúp chúng ta bằng bạn bằng bè ngày hôm nay. Nhưng để "được chọn" lên cao hơn nữa, sự khác biệt nằm ở lĩnh vực mà chúng ta ít đầu tư học hành, đó là EQ. Đó là thứ mà chúng ta tự học, tự bơi, tự rèn luyện. Chuyện được học EQ một cách bài bản đã là chuyện hiếm, còn chuyện duy trì thực tập hàng ngày để nâng cao lại càng hiếm hơn.

Là "hàng hiếm", nhưng cơ hội công bằng

Trong khi IQ có thể được trời cho một cách không đồng đều, thì EQ lại là cơ hội công bằng cho tất cả. Vì người ta sinh ra không có sẵn EQ, mà đều phải do học tập và rèn luyện. Cũng không có chuyện tham gia một khoá học, ngồi nghe giảng hiểu bài rồi EQ được nâng lên. Mà nó là kiểu muốn no thì phải ăn, muốn biết bơi thì phải nhảy xuống hồ, muốn biết yêu là thế nào thì phải nhảy vào mà yêu.

Rồi thì cũng có người lười ăn, không muốn tập bơi, cũng ngại yêu đương rồi sẽ khổ.

Nên EQ cũng vậy, sau bao nhiêu năm cũng vẫn có người thích người bỏ, người có người không. Và nó vẫn luôn là một sự khác biệt dành cho những ai có nó.


Chủ Nhật, 19 tháng 7, 2026

Nhìn lại quý 2 (Q2 reflection)

 


Tháng 4

Trời bắt đầu nóng dần. Đi bộ ngoài đường không còn thấy thoải mái nữa. 

Ghi nhận bản thân đã nhận biết điều này, sau nhiều năm ngồi trong nhà cắm đầu cắm cổ kể cả trời mưa bên ngoài còn không nhận ra.

Bắt đầu nhận biết được những vùng vốn thường đóng băng trên cơ thể như vai, gáy, hông. Những vùng mà khi quán chiếu cứ thấy như một đám mây mờ.

Tháng 5

Những buổi học thư giãn buổi tối và cuối tuần là niềm vui. Muốn khoe cả thế giới mấy cái clip vui vui ở lớp.

Tháng 6

Bận rộn hơn và nhiều tiền hơn. Xung quanh nghỉ hè, nhà nhà bận rộn với khối nghỉ hè. Tôi cũng nghỉ hè. Với 1 chuyến đi, và lên kế hoạch cho 1 chuyến nữa.

Bức tranh cuộc đời 2026

Năm nay sống đơn giản nên cái kế hoạch chỉ có 2 mục chính, 1 cái là làm hàng ngày thường xuyên, đang ổn, 1 cái là kiểu mục tiêu "xảy ra" hoặc "không xảy ra", mà giờ nó chưa xảy ra. Hết nửa năm rồi cơ.

Thân tâm trí

Giảm được 2 cân. Cảm hứng từ các bạn cùng lớp, ai cũng mình dây thấy mê.

Cái cổ đã thẳng lên được 1 tí. Đợt này tính chơi lớn lôi mấy cái đầm lụa hai dây ra lại. Cất tủ lâu năm bởi vì mua rồi mặc thử thấy vai hông đẹp nên hông mặc.

Dạo này mấy nàng hay mặc sheer shirt, thấy ưng nha. Đã sắm một loạt, thay cho loạt linen, cái tội quá nhăn ủi không nổi. Vui.

Đi dạo mấy sạp hàng sole cũng là niềm vui lâu năm. Lụm được cái gì đó hay hay với giá hạt dẻ là đủ vui mấy ngày.

Mùa hè là mùa ăn. Trái cây nhiệt đới các miền đều chín rộ. Đánh bắt cũng thuận lợi dễ dàng. Ăn là vui.

YouTube bây giờ là bạn học. Sách hơi xa cách.

Những điều biết ơn

Biết ơn phụ huynh và thiếu niên vì luôn tự chăm sóc mình ổn, khỏe mạnh vui vẻ. Bản thân vui vẻ làm điều tốt lành là đóng góp lớn cho hạnh phúc của người thân và hoà bình thế giới rồi nhỉ.

Biết ơn một vài cuộc gặp gỡ mà ở đó thấy có sự kết nối.

Biết ơn vài lời giới thiệu đến với một vài bộ môn mới.

Biết ơn những người đi cùng vẫn còn đi cùng.

Biết ơn vài lần được nhớ đến và những cuộc gọi.

Biết ơn 3 đứa cùng nhà. Ngày càng ít gây gổ và cảm giác an toàn được củng cố.

Biết ơn vì ngày ngày vẫn có tiền trả bill. 

Biết ơn vài hội nhóm không gặp được nhau nhưng vẫn cà phê online.

Những trạng thái mới

Bàn chân chạm đất nhiều hơn. Câu chuyện vật lý: là vì bước đi đổ lực không đúng nên giày luôn mòn 1 bên. Có lần bị sụm bà chè (may mà không bị thương gì) vì đổ lực lệch ra mé ngoài. --> Trạng thái mới: đổ lực đúng hơn, chạm đất nhiều hơn, bước chân chắc hơn. Câu chuyện tinh thần: là khi đứng vững thì tâm lý cũng vững. Be grounded. Đứng trên nền móng. Có nền tảng. Có cơ sở. Có sự ổn định. Có sự vững chắc.

Chắc cái gốc, lả lướt cái ngọn. Về mặt vật lý: Sống trên đời sống cứ hay phải gồng. Gồng là gồng vai. Trên gồng thì dưới lỏng. Giống như cái cây, gốc thì yếu mà cành lá thì đô. --> Trạng thái mới: đảo ngược lại, chắc phần dưới, lả lướt phần trên. Về mặt tinh thần: tương ứng xả gồng, xả bớt mấy thứ mê muội đang ôm đồm chật cứng, và quay lại với những điều căn bản hơn, thông thoáng hơn.


Thứ Bảy, 11 tháng 7, 2026

"Sao không nói sớm?"


Đây là một câu hỏi, vì có dấu chấm hỏi, nhưng không phải là câu hỏi. Ý là trách móc.

Thử nghĩ xem, bạn vừa chia sẻ một thông tin gì đó, có thể có ích cho họ, nhưng chẳng may là vừa mới trước đó họ cần, thế là điều mình mang đến nó hơi trễ, thế là nhận được câu: "Sao không nói sớm?". 

Hoặc mình cố xử lý một vấn đề gì đó, đến lúc thấy không ổn rồi mới đi nhờ, đang rối, đang ngại, đang sợ làm phiền... thì nhận được câu: "Sao không nói sớm?".

Đây xứng đáng là câu nói đi vào tốp những câu nói gây "tịt ngòi" nhất quả đất. Nếu bạn đang xem xét lại kho từ vựng sử dụng hàng ngày của mình, chắc chắn là nên bỏ câu này ra khỏi danh sách. Nếu giữ lại, mình xếp nó vào kho vũ khí, để lấy ra dùng khi đi "chiến đấu" với kẻ địch.

Hướng dẫn sử dụng:

- Đánh lạc hướng đối phương. Thay vì tập trung vào giải quyết vấn đề ở hiện tại, câu nói này sẽ đào bới lỗi của họ trong quá khứ, khiến họ nổi điên và quên mất chuyện họ đang muốn giải quyết cái gì.

- Phủ đầu đối phương. Làm cho họ thấy họ không thông minh, chuyện này đáng lẽ phải thấy trước chứ, phải nói lâu rồi chứ. Khi họ thấy họ n.g.u, họ không còn tha thiết với cái họ đang muốn nói nữa. Họ muốn bỏ cuộc luôn cho rồi.

- Giành phần thắng về mình. Chuyện này trễ rồi nhé, và đó là do bạn đấy nhé. Nếu nói sớm hơn thì đã tốt. Thế là họ sẽ không dám nhắc đến tên mình nếu chuyện này có đổ bể. Họ sẽ chịu hết 100% trách nhiệm.

- Khiến đối phương mất niềm tin vào bản thân. Làm cho họ ray rứt rằng họ có thấy dấu hiệu nhưng tại sao lại không hành động sớm hơn. Họ hoài nghi cách thức xử lý vấn đề, hoài nghi cách làm việc của họ. Họ bắt đầu nghi ngờ năng lực của bản thân.

Tính sát thương của nó cũng ghê lắm, nhưng thường thì chúng ta hay dùng nó không đúng đối tượng cho lắm. Kẻ cần chiến đấu thì mình không dám lấy ra xài, lại cứ hay dùng để chặt chém những người yếu thế hơn, một cách vô tình hay cố ý.

Tính ra thì cũng nhiều khí giới lắm chứ không phải vừa.


Thứ Ba, 7 tháng 7, 2026

Cái thùng chứa, sức chứa, và sự chứa đựng

 

"Tao không phải là cái thùng rác."


Hồi mấy năm trước, ngoài rạp có chiếu bộ phim tâm lý hài tên là "Chàng vợ của em", trong đó có nhân vật nữ cường mải lo sự nghiệp nên cuộc sống rất là bừa bộn. Cổ có một cô bạn thân. Nói là bạn thân nhưng mỗi lần gặp nhau thì cô kia thường không nói được gì cả, vì cổ giành nói hết, cổ kể chuyện áp lực công việc, chuyện bực bội đứa này đứa kia, sự việc này kia nọ. Rồi cô kia chán chẳng muốn gặp nữa thì cổ đến tận nhà để kể tiếp. Rồi lần kia, cô bạn thân bắt đầu bực bội và hét lên: Tao không phải là cái thùng rác.

Được lắm. Mình nên thủ sẵn câu này, để dành đối phó với mấy đứa hay than, hay càm ràm, đi đâu gặp chuyện gì cũng mang về đổ hết lên đầu mình. Ê, sức nghe có hạn nha. Với lại, bạn có chuyện để than, bộ tôi không có chuyện để than sao?

Khi mình nghe điều gì đó, nó đâu có xuyên từ lỗ tai bên này qua lỗ tai bên kia. Nó đọng lại trong não, nó tích tụ trong người mình. Mình trở thành cái thùng chứa. Nhờ cái thùng chứa này mà nó chứa được kiến thức, kỷ niệm, kinh nghiệm... Nên mình phải chọn lọc cái mình chứa, chứ không chứa rác của đứa bạn thân.

Mình có thứ tự ưu tiên đàng hoàng.

Trước tiên là chứa cái mình không bỏ đi được. Đó là xuất thân, nguồn cội, và vốn liếng trời cho, tốt xấu lẫn lộn nhưng vì không bỏ được nên đằng nào cũng phải chứa. Và nên chứa đựng một cách gọn gàng cho đỡ xộc xệch.

Rồi thì còn phải chứa đựng những điều mà cuộc đời tiếp tục mang đến cho mình nữa. Mấy sự việc nó cứ thế xảy đến, mấy con người cứ thế xuất hiện. Nhiều khi chưa kịp lý giải tại sao hay có ý nghĩa gì, thì nó đã chiếm chỗ trong cái thùng chứa của mình rồi.

Rồi sống càng lâu thì càng có nhiều thứ để chứa.

Nếu một người có thể chứa đựng thật nhiều, có thể là vì họ đã "mở rộng sức chứa". Cứ có điều gì mới đến, thì lại cơi nới, rồi sau đó lại thấy vẫn chứa được, thế là công suất đã tăng lên một chút. Còn nếu không chứa nổi, thì mời bốc dỡ. 

Chia tay không phải tại bạn hay tại tôi có lỗi gì, chỉ là hiện giờ chưa thể chứa nổi bạn mà thôi.

Quay lại câu chuyện của hai cô ở trên phim, sau khi cô bạn thân nói là hết chứa nổi, nghỉ chơi, thì cổ đã thức tỉnh, xem lại mình và điều chỉnh để làm thể nào hai bên có thể còn chứa đựng được lẫn nhau. Thế là lại chơi tiếp.

Còn ngoài đời, chỉnh hoài không được, thì thôi nghỉ, chứ biết sao giờ. Đi tìm cái thùng nào nó phù hợp hơn cho cả đôi bên.


Thứ Hai, 6 tháng 7, 2026

Câu hỏi mùa World Cup: Bạn đã thắng đời mấy không (hay đang bị dẫn trước)?

 


Ngồi xem bóng đá mà nghĩ đến đời người. Hơn 40 tuổi rồi, mình đang bước vào Hiệp 2 của cuộc đời. Bước vào hiệp 2 thì không còn là bắt đầu từ đầu nữa, tâm lý phụ thuộc vào kết quả của hiệp 1.

Hiệp 1 bạn đã thắng đời tỷ số bao nhiêu rồi? Hay là tỷ số hoà có bàn thắng, hay hoà 0-0? Hay là đang bị dẫn trước? Bây giờ là lúc nhìn lại quãng đường vừa qua của mình.

Nếu bạn đang dẫn trước, điều gì đã giúp bạn đạt được nó. Khi đó, giá trị nào trong bạn đã được đáp ứng và thoả mãn.

Nếu bạn đang hoà có tỷ số, bạn hiểu được thêm điều gì từ bàn thắng của mình và bàn thắng của đối phương? Điều gì giúp bạn đứng lên sau mỗi bàn thua như thế?

Nếu bạn đang hoà không có tỷ số, hay quá, chúng ta luôn có thể bắt đầu với tỷ số đầu tiên, nếu như có bài học sâu sắc vì sao mình chưa có bàn thắng nhưng vẫn chưa thua cú nào.

Nếu bạn đang bị dẫn trước, hmm, khả năng này ít lắm, nó tuỳ thuộc vào cách tính tỷ số của bạn, cách bạn cầm cân nẩy mực. Chứ cuộc đời có muốn thắng ai bao giờ. Còn muốn ghi thêm bàn thì xin mời.