Hiển thị các bài đăng có nhãn Self coach. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Self coach. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 7 tháng 1, 2026

ĐI TÌM CHÂN GIÁ TRỊ CỦA BẢN THÂN

 


Có đôi lúc, thấy mình không có giá trị, không biết sống trên đời này liệu có ý nghĩa gì. Nên lắm khi buồn đời, ta đi tìm ý nghĩa của cuộc sống.

Nhưng khoan đã. 

Liệu có phải, ý nghĩa là thứ phải đi tìm mới có hay không?

Hay là ý nghĩa luôn có ở đó rồi, nhưng bằng cách nào đó, ta đã đánh mất nó? 

Hay, chỉ là nó đang mờ nhạt, một cách tạm thời?

3 câu hỏi là 3 level khác nhau của sự chông chênh.

--> Thấy vô giá trị sau những sự kiện xảy ra, những bằng chứng có thật hẳn hoi.

- Sau những cố gắng nhưng không được ghi nhận. Đã nỗ lực rất nhiều, nhưng kết quả không như mong đợi. Hoặc tệ hơn: chẳng ai nhận ra rằng mình đã cố gắng.“Vậy thì mình cố gắng cũng không có tác dụng gì."

- Khi nhìn người ta và thấy mình kém cỏi. Những khi nội lực đang mạnh thì có thể ăn mừng thành công của bạn bè, còn khi đang mệt, đang trống rỗng, thì một thành quả nhỏ xíu của người khác cũng đủ làm mình thấy… thừa thãi.

- Khi bị chối từ. Thi rớt, phỏng vấn rớt, người yêu chia tay, khách hàng quay lưng... "Họ đã không chọn mình, vậy chắc mình không có giá trị gì nữa."

- Khi mất đi một điều quan trọng. Mình chỉ có giá trị với người đó. Bây giờ cuộc sống này hoàn toàn vô nghĩa. "Sự tồn tại của mình cũng không có ý nghĩa với ai hết."

--> Niềm tin vững chắc về sự vô giá trị của bản thân

Không chỉ là một cảm giác mơ hồ và tạm thời. Mà là một sự củng cố qua thời gian và có những bằng chứng chắc chắn hơn.

- LUÔN thấy mình “không đủ”. Không đủ giỏi, không đủ quan trọng, không đủ xứng đáng. Dù có cố gắng hay đạt được điều gì, niềm vui cũng trượt qua rất nhanh, nhường chỗ cho suy nghĩ: “Chắc là may mắn thôi, ai cũng làm được.”

- LUÔN So sánh mình với người khác và LUÔN thua cuộc. Người khác sống có mục đích hơn, thành công hơn, được yêu thương hơn. Còn mình thì như đứng bên lề cuộc sống, nhìn mọi thứ trôi qua mà không biết mình ở đó để làm gì.

Cảm giác tồn tại nhưng không thật sự “có mặt”. Vẫn đi làm, vẫn nói cười, vẫn hoàn thành trách nhiệm. Nhưng bên trong là một khoảng trống mơ hồ, như thể nếu mình biến mất thì mọi thứ cũng chẳng khác đi bao nhiêu.

Khó đón nhận sự quan tâm hay lời khen. Khi ai đó thương mình, khen mình, giúp mình, trong lòng không thấy ấm lên mà lại thấy ngại, thấy áy náy, thậm chí thấy… không xứng.

- Lập tức chiếm lấy suy nghĩ khi bạn vừa dừng lại. Lúc đêm xuống. Lúc nằm im, không còn việc gì để làm. Khi tiếng ồn bên ngoài tắt đi, những câu hỏi bên trong bắt đầu vang lên:
“Rồi sao nữa? Mình sống để làm gì?”

Mệt mỏi với chính sự tồn tại của mình. Không hẳn là muốn biến mất, nhưng là không biết tồn tại để làm gì. Sống trở thành một việc phải chịu đựng hơn là một điều có thể mong chờ.

--> Đời, về cơ bản là buồn... cười

Không chỉ mình mình là vô nghĩa. Mà cuộc đời, vốn là buồn, hoặc buồn... cười. 

“Nếu tất cả rồi cũng qua đi, thì cố gắng để làm gì?”

“Ý nghĩa là thứ mình phải tìm, hay chỉ là thứ mình tự bịa ra?”

“Mình muốn sống một đời có ý nghĩa thật. “Hay là chẳng có ý nghĩa nào cả?”

MỘT CÁCH TIẾP CẬN KHÁC

Trong khai vấn, một trong những thứ được trao đổi là Perspective (góc nhìn). 

"Thay vì đi tìm ý nghĩa cuộc sống, phải chăng chỉ cần chúng ta tìm ra điều gì đang khiến chúng ta xa rời ý nghĩa vốn có của cuộc sống?"

"Thay vì đi tìm kiếm tình yêu, phải chăng chỉ cần tháo dỡ những rào cản đang ngăn cản tình yêu đến với mình?"

Thay vì cố chứng minh rằng mình có giá trị, có thể nào chỉ cần làm hoà với những tổn thương trong quá khứ khiến ta thấy mình vô dụng?"

Thay vì cố chạy theo định nghĩa giá trị của người khác, hay là mình chỉ cần cảm nhận cuộc sự có mặt của mình, vốn nó đã là lý do để ta sinh ra trên cõi đời?"

Hoặc có khi, chỉ là ta thấy mệt, thấy vô hình, không được nhìn thấy, không được nghe, không được hiểu. Thì...

Mệt thì nghỉ mệt. Mỏi quá thì để xuống, hết mỏi lại cầm lên. Nhiều quá thì để xuống rồi lựa cái nào cầm lên đi tiếp. Nhiều khi chỉ muốn than một chút. Thì cứ than.

Thứ Bảy, 27 tháng 12, 2025

Sau cùng thì người thương mình nhất cũng chính là bản thân mình


 

Hồi còn đi học, lớp 7 là năm học rất nhiều tiên đề, định lý, phương trình từ các cao nhân Hy Lạp. Có những thứ thầy giáo nói là cái này là tiên đề, là một người đưa ra, mọi người đồng ý, chấp nhận. Người cao nhân đã nói vậy và không có chứng minh là nó đúng, còn mọi người đồng ý là vì thấy nó đúng thật, trừ phi có ai đó chứng minh là nó sai, nhưng không có ai chứng minh được là nó sai cả.

Còn cái câu trên tựa đề kia thì không biết của ai, nhưng nó đã được lưu truyền, vì có người thấy nó đúng thật, nên lại lưu truyền tiếp, cho đến khi có ai đó chứng minh là nó sai, nhưng chưa có ai chứng minh là nó sai.

Có điều là, chúng ta ít tiếp xúc với chân lý này cho đến một ngày tự mình nhận ra. (Và nếu hoàn cảnh không bắt mình nhận ra thì cũng tốt vậy, nên ba mẹ mình không cần dạy khi nó chưa cần.)

Còn khi mình đã nhận ra và chấp nhận không cần chứng minh, thì việc kế tiếp là mình bắt đầu thương mình thôi.

Không có công thức hay lời khuyên nào cả, mà chỉ là những ý tưởng. Bạn làm thử, tạo điều kiện để cảm xúc diễn ra, như là một phản ứng hoá học (nên người ta hay gọi là chemistry). 

Ý tưởng, kiểu như là:

- Ngồi lại và lắng nghe bản thân, nay vui chuyện gì, khó chịu chuyện chi, cảm giác ra sao, muốn như thế nào.

- Mình có đang ép mình chạy đua không, có mệt không, có quá tốc độ và thực lực của mình không?

- Mình có đang bảo vệ mình bằng ranh giới không, nhất là trước những đối tượng ở cự ly gần?

- Khi mình thất bại, vấp ngã, mệt, thì mình đối xử với mình ra sao? Là một người bạn, hay là một người giám thị?

- Mình có chăm sóc thân- tâm-trí của mình không, có keo kiệt với mình không, có thấy mình xứng đáng xài những đồng tiền do chính mình làm ra không?

- Mình có cho mình nghỉ mệt không? Ăn ngon, mặc đẹp, ở khách sạn nhiều sao, đi ngắm cảnh đẹp trên thế giới?

"Thương" là một cảm xúc, khi mình cảm nhận được là mình "được thương" thì nghĩa là mình đã làm được. Cảm xúc, thì bạn biết rồi đó, nó đến mà không báo trước. Kiểu như, mình mua cho mình quà này quà kia, nhưng cảm xúc không đến, rồi đến một ngày, đang nằm buông thư nghe lời hát ru sắp chìm vào giấc ngủ thì cảm xúc lại đến. Vậy mới bất ngờ chứ ha.

Thứ Hai, 22 tháng 12, 2025

BỨC TRANH CUỘC ĐỜI - Hoạt động yêu thích của người ghét kế hoạch


 

Tôi không thích kế hoạch, mặc dù công việc thì đầy kế hoạch. Ừ thì, đó là vì công việc nên phải thế.

Còn với chuyện cá nhân, với cuộc đời của chính mình, thường tôi chỉ có một danh sách bucket list.

Người ta nói mấy đứa hay viết New Year Resolution thường chỉ viết rồi thôi, sau đó thì còn không nhớ đã bỏ nó ở đâu.

Mấy đứa làm vision board thì đỡ hơn, bởi vì vẽ hình đẹp đẹp rồi thì treo nó ở trong nhà, nên đi ra đi vào vẫn còn nhìn thấy.

Nhưng cái câu lạc bộ Bức Tranh Cuộc Đời của chúng tôi thì nghiêm túc hơn thế. Vì có một bạn "trưởng làng" vừa làm người hướng dẫn, vừa follow up, vừa tổ chức làm cùng nhau cho đỡ ngán.

Vì thế mà tôi đã làm Bức Tranh Cuộc Đời được 3 năm liên tiếp.

Năm đầu tiên, tôi làm một cái mood board trên 1 slide powerpoint, xong rồi ngồi diễn giải bằng lời cho coach của mình. 

Năm thứ hai, quyết tâm đi đến từng chân tơ kẽ tóc, tôi ngồi viết ra hết 12 trang giấy, sau đó xếp lên lịch Google Calendar, và viết hết các action plan lên 1 file excel, có 52 cột cho 52 tuần, 12 cột cho 12 tháng, 4 cột cho 4 quý. Kết quả: tôi follow được 1 quý, trước khi hoảng loạn vì excel.

Năm thứ ba, rút kinh nghiệm, tôi vẽ mong muốn và mục tiêu của mình lên 1 chiếc kim tự tháp, kiểu tháp nhu cầu Maslow, cộng với 5 trang giấy diễn giải ý nghĩa của nó. Cũng là năm đầu tiên tôi tham gia câu lạc bộ những người không thể tự follow úp bức tranh của chính mình. Câu lạc bộ của chúng tôi gặp nhau update tiến độ mỗi tháng 1 lần. Tôi thoát khỏi chiếc file excel, và có thêm một cộng đồng thân thiết.

Năm thứ tư, tôi vừa vẽ xong. Và năm nay cũng sẽ có câu lạc bộ hàng tháng.

Và năm nay cũng là năm tôi bắt đầu làm coach cho những bạn tham gia chương trình. Vậy là tôi có câu lạc bộ để follow-up cho chính mình, và một câu lạc bộ khác để trở thành người follow-up cho người khác.

Bức tranh là của riêng mỗi người, nhưng đi vẽ tranh thì phải đi "bầy đàn" mới vui.

Thứ Tư, 26 tháng 11, 2025

Sống trong hoang mang là một năng lực

Không phải là một câu nói để động viên, mà nó thực sự là một kỹ năng trong công việc.

Lúc còn trẻ hơn bây giờ, tôi đã từng bị hấp dẫn bởi một quảng cáo tuyển dụng, trong đó có ghi là cần tìm người có khả năng "làm việc dưới áp lực cao và trong sự mơ hồ". Tôi đã ứng tuyển và được vào làm. Và tôi thực sự yêu thích cách mà công ty đó nhìn nhận tình trạng mơ hồ của mình và mong muốn mọi người sáng tạo, thử và sai, và chia sẻ cách làm cùng nhau. Cho đến giờ tôi vẫn thấy tự hào về điều này. Và tự hào về những sáng kiến được công nhận của bản thân và đội nhóm đã đạt được trong thời gian làm việc ở đây.

Trong một diễn biến khác, vào một lúc khác....

Công ty thay đổi liên tục nhưng lần nào cũng khẳng định là mình rất rõ ràng, yêu cầu nhân viên làm theo, đừng nghĩ hướng khác nữa, đừng thử cái khác nữa. Trái với sự trấn an của sếp, nhân viên cảm thấy hoang mang và không biết làm gì tiếp theo.

Giả sử như ai đó sống qua được những cơn ba đào như vậy, người đó có thể thốt lên "sống trong hoang mang là một năng lực", nhưng đó không phải là một kỹ năng mà một người chủ động phát triển một cách lành mạnh.

Năng lực sống trong mơ hồ

Sự khác nhau ở hai hoàn cảnh trên, đó là sự ý thức và nhìn nhận về tình trạng của mình.

Sự khác nhau về ý thức dẫn đến sự khác nhau về hệ quy chiếu: những giá trị nào sẽ được công nhận. 

Khi thấy mình được công nhận hay bị phủ nhận, thái độ và tâm thế sẽ kéo theo.

Và thế là sự việc đi quá xa, vì không nhìn nhận đúng, có thể vì không đủ tỉnh táo, có thể vì cố tình.

Học cách bước đi dù không nhìn thấy hết con đường

Khi không nhìn thấy con đường, hãy neo một hướng đi, một đích đến, và rồi bước từng bước nhỏ.

Chuẩn bị cho mình một niềm tin: tin vào khả năng linh hoạt của bản thân, tin rằng mỗi bước đi sẽ mở ra một cánh cửa mới, tin rằng cứ đi rồi sẽ tới.

Chọn một tâm thế: cho phép mình không biết, cho phép mình lắng nghe và quan sát, học hỏi, sáng tạo, trải nghiệm.

Cảm nhận không gian của tự do

"Freedom is not free". Sự tự do nào cũng có cái giá của nó. Một chút hoang mang, một chút mơ hồ, và, ở mặt bên kia của nó là sự tự do. Không phải đi theo con đường đã vạch sẵn (những con đường mà lắm khi cũng sai, cũng dở tệ), không phải làm theo công thức cũ kỹ (nhiều khi đã từng hiệu nghiệm trước đây nhưng đến lúc này lại quá đát), không bị áp đặt theo những giá trị khác hệ quy chiếu...

Có lẽ, đó là sự hấp dẫn bậc nhất của việc sống trong mơ hồ như một kỹ năng và trong một môi trường thích hợp.

Little Langkah, có nghĩa là "một bước nhỏ"

Thứ Năm, 2 tháng 10, 2025

Xả van cảm xúc an toàn và có trách nhiệm (responsible venting)


 

Kìm nén cảm xúc không phải là thông minh cảm xúc.

Như một quả bom, cảm xúc có thể phát nổ tức thời. Hậu quả của nó có thể là những lời nói cay nghiệt làm tổn thương, hay là những hành động nông nổi mà sau đó khiến ta hối tiếc.

Rèn luyện thông minh cảm xúc là biết cách để quả bom không phát nổ lung tung. Nhưng con người vốn không thể chứa nổi quá nhiều trái bom nổ chậm. Những quả bom nổ chậm ấy thường tích tụ và khi gặp một tác nhân nào đó, nó sẽ nổ vào lúc ta bất ngờ nhất.

Vì thế, rèn luyện thông minh cảm xúc cũng cần biết cách để xả van an toàn và có trách nhiệm, để những cảm xúc được xả ra kịp thời và đúng nơi đúng chỗ.

Trong cuộc sống không ai tránh khỏi những cảm xúc phiền muộn, giận dữ, ức chế... Nếu không được xả thường xuyên, những người "lãnh đạn" sẽ là, buồn thay, lại là những người thương bên cạnh. Giận cá chém thớt, cái thớt nào ở gần sẽ bị chém mãi không thôi.

Vậy thì làm thế nào để xả van an toàn?

- Trước hết, ta cần có khả năng, và thói quen, nhận ra cảm xúc hiện tại của mình. Nếu nhận ra quá muộn, thì tất cả đã muộn màng, những lời cay đắng đã tuôn ra, chén bát đã rơi vỡ. Để có khả năng này, ta cần thường xuyên quan sát cơ thể, dành thời gian hít thở, yoga, thiền, thường xuyên hỏi mình đang cảm thấy thế nào, đọc tên cảm xúc mình đang có.

- Ý thức rõ ràng về mục đích, mục tiêu, ý định: điều mình muốn làm đó là tải cảm xúc ra ngoài, và mình muốn tải xong thì có gì sau đó nữa hay không.

- Tìm một người nghe thích hợp. Cho người đó biết tôi cần được nghe và nếu được thì giúp tôi nhìn nhận vấn đề từ góc nhìn của bạn.

- Rút ra bài học kinh nghiệm từ trải nghiệm vừa qua và hướng áp dụng cho lần sau.

Những cách xả van không hiệu quả.

1. Mong đợi rằng người thân chính là người sẽ nghe mình, hiểu mình, cảm thông cho mình. Thực sự nếu bạn có người thân như vậy, hãy cám ơn cuộc đời đã mang họ đến. Còn thông thường, điều đó sẽ không xảy ra quá nhiều.

2. Không nói rõ mục đích và nhu cầu xả van của mình khi nói chuyện, làm cho phía bên kia thấy mình bị làm cái thùng rác, hoặc bị làm bia đỡ đạn bất đắc dĩ. 

3. Không gói ghém cảm xúc trước khi xả, để nguyên tính sát thương của nó và xả lên người khác. Người thường ít ai chịu được điều này mà không bật lại.

Tìm một người như vậy khó quá?

Lý tưởng là mỗi người nên có một người bạn tri kỷ, tâm giao, đôi bạn cùng tiến để giúp nhau vượt qua những cung bậc cảm xúc. Nhưng nếu chưa có được một người như vậy, ta cũng có những cách khác ít lý tưởng hơn, ví dụ như:

+ Xả một mình. Bằng cách viết ra, thay vì là nói với người nào đó. Nói vào micro và ghi âm lại, cũng là một cách tương tự. Đi bộ, ngồi hít thở, nói chuyện với mèo, trò chuyện với hoa lá...

+ Thùng rác tập thể. Đó là những buổi trà dư tửu hậu giữa đám bạn thân, ai muốn xả cứ xả, một hội bạn đủ thân để không ai lấy làm phiền lòng về điều đó, xong ai lại về nhà nấy. (Cách này dễ, mấy ông anh làm hoài.)

Cảm xúc thì ai cũng có, và nó gắn liền với hạnh phúc. Thông minh với cảm xúc của mình thì cơ hội hạnh phúc sẽ lớn hơn là làm nạn nhân hoặc là nô lệ cho nó.

Thứ Tư, 24 tháng 9, 2025

DOING vs. BEING (Nỗ lực và tận hưởng)


 

Doing: làm vì cần phải làm, vì cần có kết quả, nên phải cố lên, ráng, thậm chí gồng, mong làm cho xong.

Being: là trạng thái, là tận hưởng, là niềm vui, không cần lý do, không cần hiệu quả, nên càng làm càng thích.

Vậy thì nấu ăn là doing hay being, tương tự như vậy: tập thể dục, đọc sách, nghiên cứu, chăm sóc chó mèo, chăm sóc nhà cửa, đàn, vẽ, viết, học hành, đi làm....

Tuổi trẻ của tôi cái nào cũng là doing hết, tại vì môn nào cũng khó, toàn là phải cố gắng hết. Nên cuộc sống là nguyên cả một sự gồng, vì sống phải sống như thế nào chứ, có KPI rõ ràng, kể cả ăn với ngủ cũng có KPI.

Cho đến một ngày, ting ting, giác ngộ, nhận ra cuộc sống của mình chạy theo KPI, KPI là do chính mình set. Nhưng, vì sao mình set KPI như thế.... 

Tôi bắt đầu nghĩ về những cái cây ở vườn nhà ba má tôi. Năm nào mà nó ra trái nhiều, KPI tốt, thì thân nó oằn, hết mùa là nó xơ xác. Có khi năm sau nó không ra trái nào nữa. Còn năm nào mà trái nó vừa phải, thì nó khoẻ re, tươi tốt.

Rõ ràng tôi không muốn xơ xác. Chỉ là tôi muốn hoàn thành nhiều thứ một cách nhanh nhanh lên để rồi còn chơi.

Mãi về sau tôi mới thấy rằng cái chiến lược "làm nhanh lên để còn chơi" nó không hay ho như tôi tưởng. Kiểu như để dành miếng ngon để ăn cuối cùng nhưng lúc đó no quá rồi không thấy ngon nữa, kiểu như để dành chiếc áo đẹp khi nào đi chơi mặc nhưng đến lúc đó lại mặc hết được (vì quá mập). Vì tưởng tượng mình sẽ being trong tương lai nên giờ cố mà doing lên đi nào. Cứ vậy mà tôi mất hết mấy chục năm không thể chạm đến cuộc sống của mình, vì tôi ở thì hiện tại còn nó luôn ở thì tương lai.

Vậy giờ tôi being hơn thì tôi làm gì? Quanh qua quanh lại, tôi thấy mình vẫn làm những thứ đó, vẫn đi làm, vẫn tập yoga, vẫn nấu ăn, vẫn nuôi mèo, vẫn chăm sóc nhà cửa, vẫn viết, vẫn đọc. Nhưng thái độ thì khác rồi.

Những thứ nào lựa chọn được, tôi sẽ chọn thứ mình thích.

Nếu thấy oằn, tôi sẽ dừng, chuyển sang một thứ yêu thích khác (cái này thì có nhiều).

Những môn nào cần nỗ lực doing khúc đầu để có thể đạt đến being thì cũng thường xuyên check in coi mình đang ở đâu trên lộ trình đó rồi, và mình có muốn đi tiếp không. Có những môn sau nhiều năm cố gắng học hành thì cũng đạt đến trạng thái being (ví dụ như môn yoga, thiền), cũng có những môn cứ doing hoài mà không break-thru được thì... thôi (ví dụ như là mối quan hệ giữa tôi và bộ môn tennis).

Bằng cách này, cuộc sống của tôi giờ nhẹ nhàng hơn, nhưng không hề lãng phí đi chút nào như tôi đã từng sợ.

Thứ Ba, 23 tháng 9, 2025

MONG MANH và MẠNH MẼ

 


Đây là một trò chơi tình huống:

---

Tình huống 1

Bạn nhận ra là bạn thân của bạn lừa dối bạn. Bạn cảm thấy uất ức vì bị coi thường, bị lợi dụng. Bạn thấy ghê tởm con người xấu xa đó. Bạn thấy buồn vì kết cục của một mối quan hệ. Rồi thì, bạn trách bản thân, sao mình ngu vậy. Bạn muốn rút kinh nghiệm sâu sắc. Hỏi: kinh nghiệm của bạn là gì?

1. Tôi nên khôn ngoan hơn cho những mối quan hệ sau này, giữ một mức độ an toàn với tất cả mọi người. Thật vậy đó, kể cả người trong gia đình, đồng nghiệp, hàng xóm, bất cứ ai.

2. Coi như tôi xui lần này. Tôi sẽ vẫn tin tưởng người khác. Vì nếu phải đề phòng tất cả thì sẽ không có được những tình cảm đáng quý.

---

Tình huống 2

Bạn vừa bị đuổi việc, bị bồ đá, bị ba mẹ chửi vô dụng, hay tương tự. Bạn cảm thấy bất bình vì bị đối xử tệ. Bạn lo lắng về tình trạng hiện tại của mình và hoang mang không biết nên làm gì tiếp theo. Bạn tự trách mình, mình bị vậy chắc do mình rồi, sao người ta không bị đuổi mà mình bị đuổi, sao người ta không bị đá mà mình bị đá, sao người ta không bị chửi mà mình bị chửi. Hỏi: Bạn có chia sẻ cảm xúc này với ai không?

1. Không. Tôi không muốn nói về tình trạng tệ hại của mình. Càng không muốn ai nhìn thấy nó. Tôi không thể tưởng tượng tôi mà chìm vào trong đó thì sẽ thế nào. Không, tôi muốn nó qua càng nhanh càng tốt.

2. Có. Nhưng chỉ với những người tôi thấy an toàn. Tôi thấy may mắn vì có những người đó. Khi tôi ổn hơn, tôi có thể kể với cả thể giới.

---

Trong cả hai tình huống, nếu bạn chọn phương án 2, bạn chọn vulnerable. Với câu chuyện thứ nhất, bạn vẫn có thể bị lừa lần nữa, và với câu chuyện thứ 2, chính mình sẽ phải đi qua cảm xúc buồn khổ, và người khác sẽ nhìn thấy sự "thất bại" của mình. 

Chọn phương án 2 là một lựa chọn có ý thức và có ý chí, bởi vì nếu không, chúng ta sẽ dễ dàng đi theo phương án 1 để tự vệ.

Mà nếu nó khó vậy, thì sao lại chọn?

Bởi vì quả ngọt ở cuối con đường, là sự nếm trải những tình cảm đẹp, những cảm nhận sâu sắc về bản thân, về tình yêu cuộc sống, cho phép nó được chảy tràn bên trong mình.

Vậy nên "không gồng". Vậy nên cần sự can đảm. Cần một sự mạnh mẽ thật sự bên trong, chứ không phải là "trông có vẻ kiên cố" như khi chọn phương án 1.

Việc khó, nên cứ thật từ từ. 

Mà, có gì đâu mà gấp. 😊


Thứ Bảy, 20 tháng 9, 2025

Làm gì khi "bỗng dưng nghỉ việc?"

 


Đã vài năm trôi qua và làn sóng "bỗng dưng nghỉ việc" vẫn còn tiếp diễn. Layoff hay là tự nghỉ, hình thức có thể khác nhau, nhưng nguyên nhân nhiều khi quay về một mối: công việc trở nên khó khăn ngoài mong đợi.

Tôi đã nghỉ việc nhiều lần. Mỗi lần tâm trạng không giống nhau. Mỗi lần mang một trải nghiệm mới.

Thời trẻ, nghỉ việc là đi tìm việc mới ngay, trong tâm trạng buồn giận và sợ thiếu tiền. Lên cấp quản lý rồi, nghỉ việc là sợ ảnh hưởng profile, sợ bị ở ngoài cuộc, sợ bị bỏ lại phía sau. Càng ở những vị trí cao, càng khó tìm công việc mới ngay được. Tâm trạng khó yên.

Tôi từng gap year vào năm 2018. Điều tôi từng mơ ước và chuẩn bị cho nó. Được bước ra khỏi guồng máy, được nhìn ánh hoàng hôn. Tôi đã muốn khóc khi nhìn ánh nắng chiều xuyên qua tán cây, rơi xuống chiếc bàn ở sân vườn trong một quán ăn của người bạn đã lâu không gặp. 

Tôi đi nhiều nơi ở đất nước mình, thử nhiều món ăn địa phương mà chỉ khi được thổ địa dẫn đi thì mới ăn được. Tôi xuống biển, bị con mực xịt mực vào mặt, thật hài. Tôi lên núi, ngồi trên đó hơn 10 ngày không liên lạc với thế giới trần ai, thấy trong suốt.

Cuộc đời thật vui, cho đến khi... thiếu tiền, thiếu chỗ đứng, thiếu sự ngưỡng mộ. Cảm giác nó đến nhanh hơn mình tưởng.

Bởi khi chuẩn bị gap year, mình dự tính trước cho một hiện thực. Còn trong thực tế, cảm xúc đi trước hiện thực rất nhiều. Tiền hãy còn chưa hết, nhưng cảm giác lo toan đã đến ngay bên sườn đây rồi.

Lần thứ hai gap year, tôi đã có kinh nghiệm hơn.

Câu hỏi của lần thứ hai: Làm thế nào để có thể bình tĩnh, để khi nào chơi thì chơi, khi nào làm là làm. 

Danh sách muốn chơi của tôi thì dài lắm. Bao nhiêu năm đi học đi làm, có biết bao nhiêu điều đã bỏ lỡ, đàn hát, vẽ vời, yêu đương lãng mạn, lên rừng xuống biển, sáng tác thơ văn, nuôi chó mèo, hay chỉ muốn nằm im không làm gì, không giải trình với ai.

Tìm ý tưởng để gap year có vẻ không khó. Nó luôn có sẵn. Tận hưởng trọn vẹn mới là điều khó.

Lỡ như bạn nghỉ việc bất ngờ và bỗng dưng thấy mình gap year hay gap month, thì làm sao? Hy vọng vài gợi ý dưới đây có thể có ích cho bạn:

1. Gap, nhưng không gap. Luôn có danh sách những điều thích làm. Kể cả nếu bạn thích "không làm gì" và bạn chủ đích thực hiện nó, đó là một niềm vui. Nếu bạn không làm gì vì không quyết định được là làm gì, nó sẽ là một sự khó chịu đáng kể.

2. Đừng xua đuổi cảm giác "thiếu tiền", "vô dụng", "lãng phí" khi nó kéo đến. Đây là cảm xúc không mời mà tới, cho nên không mời cũng sẽ tự đi. Khi bị mời đi lại càng không đi. Chỗ này bạn nghiên cứu thêm về "quản lý cảm xúc" sẽ có nhiều tip chuyên trị nhen.

3. Thường xuyên check-in. Để cảm nhận và ghi nhận đầy đủ về cái sung sướng mình đang có, ghi nhận những thông điệp mà những cảm xúc bất an muốn truyền tải. Mọi cảm xúc, mọi trải nghiệm đều có giá trị của nó. 

4. Nếu bạn ghi chép, bạn sẽ không phải nhớ mọi thứ trong đầu, đời nhẹ hơn khá nhiều. Và biết đâu một ngày nào đó, những ghi chép của bạn lại trở thành những tư liệu quý giá thì lại càng hay.

Vui chơi cũng phải học :)

Thứ Bảy, 13 tháng 9, 2025

Lắng nghe "thông điệp từ vũ trụ"



Tôi là người vô thần. Thế hệ chúng tôi nhiều người như vậy, là những người không tôn giáo và được dạy triết học Mác Lênin ở trường.

Thông điệp vũ trụ là một điều mới mẻ và không được dạy một cách chính thống. Nhưng tôi thích, tôi thực hành, và tôi tin.

Bắt đầu từ những sự trùng hợp

Kiểu như có những sự việc vô cùng khó xảy ra mà cũng xảy ra, một cách bất thường. Một món đồ bị mất không rõ nguyên nhân, một tuýp kem bật nắp chảy tràn, một chùm chìa khoá rơi đúng lúc khe hở mở ra, một con số lặp đi lặp lại, một chiếc email gửi đến đúng lúc đang cần lời khuyên, một người quen cũ xuất hiện khi vừa nghĩ về họ...

Cho đến những thông điệp lớn hơn

Bài học: Một sự việc xảy đến để khi đi qua nó, ta nhận được một nhiệm vụ hay món quà lớn hơn. Một sự mất mát để biết trân trọng cái mình có. Một sự thất bại để chúng ta học bài học kiên nhẫn, sáng tạo, linh hoạt. Sự cô đơn cho ta cơ hội kết nối lại với bản thân.
Tiếng gọi của cuộc đời: Một cảm giác thôi thúc, dấn thân, cho một điều gì đó không rõ nguyên nhân. Chỉ biết rằng, khi làm chắc chắn đúng. Và làm xong, chắc chắn thoả mãn.

Lắng nghe thông điệp vũ trụ

Làm thế nào để nhận ra thông điệp vũ trụ? Câu trả lời nằm ở sự lắng nghe. Trong nhịp sống hối hả, con người dễ bị cuốn vào lo toan mà quên mất tiếng nói tinh tế quanh mình. Để kết nối, ta cần:
Tĩnh lặng: dành thời gian thiền, đi bộ, hay đơn giản là ngồi yên lắng nghe hơi thở.
Chú ý đến trực giác: cơ thể cũng là phương tiện để vũ trụ gửi thông điệp đến.
Quan sát sự trùng hợp: kết nối những điều “ngẫu nhiên kỳ lạ” xem chúng có thông điệp gì.
Thực hành lòng biết ơn: khi biết ơn, ta mở lòng và dễ dàng nhận ra những điều nhỏ bé nhưng ý nghĩa.

Quan trọng nhất, biết rõ mình đang tìm kiếm điều gì. Khi tín hiệu được gửi đi một cách rõ ràng, vũ trụ sẽ đáp lại bằng cách này hay cách khác.

Niềm tin vào sự che chở

Khi ta biết rằng đất trời luôn ở bên ta và giúp đỡ ta, tâm hồn ta sẽ có một chỗ dựa, bớt đi áp lực phải kiểm soát mọi thứ, thay vào đó là "trust the process", tin rằng mọi việc sẽ được sắp xếp theo cách tốt nhất, vượt xa tầm kiểm soát của một cá nhân nhỏ bé là mình.


"Trời Đất sẽ mách bảo nếu chúng ta đau đáu, trăn trở ngày đêm về một việc. Nếu ta đau đáu việc gì đó, suy nghĩ ngày đêm việc gì đó, suy nghĩ sâu đến mức bị ám ảnh, mà việc đó lại có sứ mệnh lớn lao thì cái ăngten của ta sẽ mở rộng búp sóng, độ nhạy tăng lên, vì thế mà thu được nhiều thông tin hơn, nhất là những thông tin rất nhỏ chỉ như một ánh sáng rất nhỏ cuối đường hầm. Trong cả trăm ngàn thông tin ấy sẽ có cái mách bảo, sẽ có cái làm ta ngộ ra, có khi chỉ là một từ, chưa đến một câu, có khi đến từ một người vô danh, chứ không phải thánh hiền chi cả. Vậy là Trời Đất ngoài kia đã có sẵn mọi sự mách bảo rồi, chỉ cần búp sóng ăngten của bạn mở rộng, chỉ cần ăngten của bạn tăng độ nhạy. Nhưng điều này lại chỉ đến khi chúng ta suy nghĩ ngày đêm, trăn trở và khát khao." 

trích lời Bộ trưởng Bộ TT&TT Nguyễn Mạnh Hùng -  Báo VietNamNet (18/8/2024).

Thứ Năm, 11 tháng 9, 2025

Cái "duyên" trong khai vấn



Cái duyên mình muốn nói tới là sự "xe duyên" của vũ trụ cho những con người cần gặp nhau sẽ gặp nhau, và ở đây là mối quan hệ khai vấn giữa coach và coachee.

Mình đang có duyên cùng với một người coachee như vậy, người ấy mang đến câu chuyện về một ước mơ đã có từ thời trẻ, trải qua những năm tháng cuộc đời cũng viên mãn với những niềm vui khác, thì đến lúc nào đó nhận ra ước mơ cũ vẫn ở bên mình, nhẹ nhàng không đòi hỏi, không thúc ép, nhưng vẫn dịu dàng ở đó làm cái neo.

Khi ngồi với người đó, cái ước mơ bên trong mình giống như là nhìn thấy cái ước mơ ở phía bên kia, vẫy tay chào, và như muốn nói, mình ở đây nè, chúng mình làm bạn nha.

Khi cảm nhận sự sống động đó, mình tự hỏi bản thân, bạn nhỏ đó có đang chờ đợi mình làm điều gì đó cho bạn không. Hoặc cả nếu không đi nữa, thì mình có muốn làm gì không, từ phía mình.

Mình đã từng nghĩ, cần phải đánh đổi thời gian, năng lượng, sự tập trung thì mới có thể theo đuổi ước mơ. Bây giờ mình có những câu hỏi khác:

- Nếu không phải là "theo đuổi", thì đó có thể là gì? Khi nhìn "bạn nhỏ" đó, từ ngữ bật lên không phải là theo đuổi, mà là "chơi vui cùng nhau".
- Nếu chơi vui cùng nhau, thì kết quả sẽ trông như thế nào? Mình thấy nó không còn là những "sản phẩm hữu hình" như mình đã từng nghĩ (và thấy áp lực ngang) như trước nữa.

Mình thấy việc đồng hành sâu cùng một người thật là "có lời" cho cả hai.

Trong coaching, "hiện tượng" người coachee mang đến một câu chuyện trùng hợp với câu chuyện của người coach được gọi mà mirror, hiểu theo kiểu cùng tần số, hay luật hấp dẫn.

Mirror là một bài test với coach. Nội lực của coach đủ mạnh, những khúc mắc của mình đã xử lý xong, thì đây là cơ hội để coach "viết tiếp câu chuyện đời mình". Còn khi coach vẫn còn "chưa xong" với mình, thì cái mirror này sẽ làm tăng sự ngổn ngang trong lòng của coach.

Mà không riêng gì coach, mirror cũng có thể xảy ra trong đời thường. Khi nghe câu chuyện tâm sự của một người bạn hay người thân, trong lòng mình cảm thấy thế nào, điều đó giúp bạn biết được nội tâm của mình đang mạnh yếu ra sao.

Thứ Ba, 2 tháng 9, 2025

Kết nối với chính mình, bước đầu tiên để vượt cơn bão khủng hoảng tuổi trung niên


 

Tuổi trung niên thường hay đối mặt với cảm giác "đầy đủ bên ngoài, trống rỗng bên trong", khi một lúc nào đó mình nhận ra tất cả những thành quả mình đang cố gắng để đạt được không làm cho mình thấy hạnh phúc. Thay vào đó là cảm giác mệt mỏi, vô nghĩa, mông lung về chặng đường tiếp theo.

Áp lực đồng trang lứa, mong muốn làm người con thành đạt, mong ước trở thành người có ích và khẳng định bản thân, tìm kiếm chỗ đứng trong xã hội... tất cả đều chính đáng, nhưng đồng thời cũng vô tình khiến ta sống theo tiêu chuẩn của xã hội mà quên mất bản thân mình thật sự yêu thích điều gì.

Kết nối với chính mình, là quay lại làm bạn với mình. Người bạn tâm giao là người cùng chơi, cùng học, cùng làm, cùng tận hưởng những niềm vui, cũng như chấp nhận nhau mà không cần câu nệ.

Lần gần nhất bạn cùng chơi với mình là khi nào? Lần gần nhất bạn cảm nhận cơ thể mình là khi nào? Lần gần nhất bạn bênh vực mình mà không cần lý lẽ?

Kết nối với chính mình bắt đầu từ những điều đơn giản như thế:

- Cảm nhận hơi thở, cảm nhận cơ thể.

- Chơi trò mình thích.

- Ăn món mình mê.

- Làm điều mình muốn.

- Tạm ngưng kết nối với bên ngoài.

Những lúc như vậy, bạn thực sự ở lại với mình. Từ đó, tình bạn này có thể đưa bạn đi xa hơn. Kiểu như:

- Điều gì làm mình hạnh phúc?

- Mình trân trọng những giá trị nào?

- Niềm tin nào mình muốn nuôi dưỡng?

- Ý nghĩa của mọi chuyện mình làm là gì?

Trải qua một thời gian thực hành, bạn sẽ chạm tới những hoa thơm trái ngọt mà tuổi trung niên thường hay tìm kiếm:

- An nhiên nội tâm: ít bị dao động bởi hoàn cảnh hay ý kiến của người khác.

- Rõ ràng trong quyết định: biết điều gì thật sự quan trọng, tránh bị phân tâm bởi những lựa chọn không cần thiết.

- Nâng cao hiệu suất: khi làm việc từ sự rõ ràng, bạn sẽ tập trung và sáng tạo hơn.

- Mối quan hệ lành mạnh: khi sống thật, bạn thu hút những người phù hợp, và không cần gồng mình để làm hài lòng ai.

- Sống có ý nghĩa: bạn biết mình đang đi đâu, và tại sao lại đi con đường đó.

- Hài lòng với bản thân: sống nhẹ nhàng, ra đi thanh thản.

*** Những thử thách thường hay gặp phải:

Không khó để bắt đầu thực hành kết nối với chính mình, nhưng bất cứ hành trình nào cũng cần sự kiên nhẫn. Những trở ngại mà bạn có thể gặp:

- Sự kháng cự bên trong: bạn không quen với việc ngừng lại, bạn thấy bận rộn, năng động mới là chính đáng và có giá trị, không lãng phí.

- Nỗi sợ đối diện sự thật: bạn biết rằng bên trong bạn có nhiễu nỗi đau, ức chế, đè nén, và bạn phát chán khi nghĩ đến chuyện phải nhìn lại và đào bới nó lên.

- Áp lực xã hội: những người xung quanh sẽ thấy bạn thay đổi theo chiều hướng "chỉ nghĩ cho mình", họ sẽ có nhận xét, bình luận hoặc phản đối.

- Hoặc đơn giản là bạn không thể kiếm đâu ra thời gian để kết nối với mình.

Nhưng....

Kết nối với chính mình là một hành trình trở về. Khó khăn, trở ngại là một phần trong đó.

Kết nối với chính mình không phải một điểm đến, mà là một quá trình. Mỗi ngày, bạn có thể chọn quay về với hơi thở, với cảm xúc, với giá trị thật sự. Dần dần, bạn sẽ nhận ra: hạnh phúc không nằm ở bên ngoài, mà ở sự hòa hợp giữa bạn và chính bản thân mình.

Khi đã kết nối sâu sắc với chính mình, bạn không còn phải chạy theo để chứng minh giá trị, cũng không sợ mất đi sự công nhận. Bạn sống trọn vẹn, tự do, và an nhiên – bởi bạn đã tìm thấy nơi nương tựa vững chắc nhất: chính là bản thân mình.

Kết nối với chính mình không phải là phương pháp hay kỹ năng, hãy biến nó thành bước đầu tiên của một lối sống. 

Thứ Sáu, 29 tháng 8, 2025

MENTORING LÀ HÀNH TRÌNH CẢ HAI CÙNG LỚN

 




Bởi vì không chỉ có Mentee được học, mà Mentor cũng được học từ chính những câu hỏi của Mentee.


Mentor là những tâm hồn đã dãi nắng dầm sương, lắm khi vừa đu dây vừa tung hứng với công việc, gia đình và những ước mơ của riêng mình. Những trải nghiệm sống, khi không có thời gian nhìn lại, chiêm nghiệm và đúc kết, sẽ giống như những tư liệu thô xếp chồng và bám bụi, nhiều khi còn lên men và đau nhức nữa.


Dần dần tư liệu quý trở thành nhà kho, mà mở cửa kho một mình thì cũng ngán lắm, nên thôi kệ, cuộc đời mình cứ thế mà fast forward.


Khi có Mentee, mỗi câu hỏi là một lượt truy vấn vào trong mớ lộn xộn, và sau khi đã góp nhặt, sắp xếp lại gọn gàng thành một kinh nghiệm, nó trở thành một món quà mà cả hai cùng thừa hưởng. 


Khi có Mentee, sự lắng nghe cũng chính là một sự ghi nhận. Trong bộn bề công việc, liệu có ai đó có thể ngồi nghe và đón nhận những trải nghiệm của Mentor? Liệu có lúc nào Mentor dành thời gian để thực sự lắng nghe những nỗi niềm của chính mình? Khi Mentee ngồi đó và muốn được nghe, đó là một sự ghi nhận to lớn đối với những gì mà Mentor đã trải qua.


Thay vì tự học và tự lớn, mình hãy học và lớn lên cùng nhau...

Thứ Sáu, 25 tháng 7, 2025

MỘT NĂM GAP YEAR TÔI ĐÃ LÀM GÌ?



Đây là lần gap year thứ hai của tôi, vì vậy tôi đã có thể bình tĩnh hơn và xác định những điều mình sẽ làm trong giai đoạn "thừa thời gian, thiếu tiền bạc" này, đó là: về với tuổi thơ, làm những điều mình đã bỏ lỡ trong suốt những năm tháng học hành và làm việc.

Bây giờ đã gần 10 tháng kể từ khi quay lại làm việc, nhìn lại khoảng thời gian đó, mình thấy mình thật ngầu và đáng yêu.

Và đây là những gì mình đã làm được trong thời gian đó:

- Đi 8 thành phố ở Mỹ, 18 thành phố ở châu Á, 20 địa phương trong nước.

- Viết được 4 bài hát và trình bày trước khán giả 3 lần.

- Xuất bản 1 khoá học trên Udemy Business.

- Mở được 1 khoá học online về marketing cho solopreneur.

- Viết 30 nghìn chữ bản thảo.

- Viết 60 bài blog và đăng trên 4 kênh nội dung khác nhau.

- Tự làm video và trang web cá nhân.

- Lấy chứng chỉ khai vấn ACC của Liên đoàn khai vấn quốc tế.

- Tham gia góp sức trong 4 cộng đồng.

- Theo đuổi một lối sống mới với mindfulness.

- Được mời làm kol.

- Tự chữa đốt sống cổ.

- Vẽ được 5 bức chân dung cho chính mình và người thương.

- Tập chơi đàn được 6 bài và tự đệm cho bài hát của chính mình.

- Tập bắn súng.

- Xem bóng đá Mỹ.

- Nặn được 1 bình gốm.

- Nuôi được 2 em mèo.

- Làm đám cưới theo kiểu của mình (hihi).

- Biết bơi.

- Học triết học.

- Thích nấu ăn.

- Học cách đầu hàng, trust the process.


Khi mình sắp hết sạch tiền, thì vũ trụ mang mình trở về với vòng tay của bạn bè và đồng nghiệp, mình lại tiếp tục với công việc chuyên môn của mình full time.


Và khi quay trở lại làm việc, mình thấy nội tâm hài hoà hơn, không còn tiếc nuối vì đã bỏ lỡ những sắc màu của cuộc sống trong những tháng năm theo đuổi sự nghiệp.


Tâm trí nhẹ nhàng hơn, tâm trạng bình ổn hơn, dung chứa được nhiều hơn.


Theo nghĩa đó, mình đã trở lại và lợi hại hơn xưa.


Thứ Hai, 14 tháng 7, 2025

CÀNG LÊN CAO, CÀNG ÍT NGƯỜI CÓ THỂ DẠY BẠN

 



Tháng 7, các chiến dịch hè đã xong, tháng "cô hồn" sắp đến, cũng là mùa nhìn lại chặng đường nửa năm đã qua.

Bạn bè tôi khăn gói đi "hiuling" cũng đã nhiều. 

Nói cho trendy lên thì là vậy, nhưng thực chất thì, sống càng lâu, trải nghiệm càng nhiều, vị trí càng cao, thì càng có ít người đủ tầm để chỉ dẫn cho bạn. Nên tháng 7, thời điểm giữa năm, là tháng tự nhìn lại, học hỏi từ chính trải nghiệm của bản thân, và kết nối với sự thông thái của người thầy bên trong.

ÔM ẤP VỖ VỀ SỰ CÔ ĐƠN

Khi càng tiến xa, càng trưởng thành, càng có vị trí cao hơn – cũng là lúc nhận ra một sự thật lặng lẽ: Càng lên cao, càng ít người có thể dạy bạn. Người đủ tầm để dạy bạn thì ít, mà họ lại còn thích ẩn cư. Và đôi khi, cái tôi của bạn đã đủ lớn để từ chối nghe người khác.

Càng lên cao, bạn càng thấy sự cô đơn của người dẫn đầu. Không ai thật sự biết bạn đang mang bao nhiêu áp lực, đứng trước bao nhiêu lựa chọn khó khăn. 

Vậy ai là người thấu hiểu những điều này nhất? Thực lòng thì, không ai hiểu cũng được, miễn là chính mình hiểu mình là niềm an ủi lớn nhất. Gợi ý: dắt mình đi ăn kem, đi tắm biển, đốt nến tâm tình... thế là hết cô đơn.

HỌC NHƯ THẾ NÀO KHI KHÔNG CÒN AI DẠY?

1. Học từ việc nhìn lại trải nghiệm
Nhìn lại một mình, hoặc với một người đáng tin cậy, viết nhật ký, đối chiếu kết quả với mong muốn, nhận ra các trigger của mình, cách vận hành của tư duy, phát hiện điểm mù.

2. Học từ câu hỏi đúng
Khi còn trẻ thì đi hỏi sư phụ để sư phụ trả lời (sướng quá), khi trưởng thành rồi thì đi tìm coach để coach đặt cho mình câu hỏi, và mình phải tự trả lời (vất vả hơn nhiều). Thời buổi bây giờ các sếp công sở cũng phải học cách đặt câu hỏi và làm coach nội bộ nên việc này cũng không còn mới.

3. Đi chuyên sâu hơn
Với một chuyên ngành nhất định, người giỏi ở trên hãy còn nhiều. Khi xung quanh bạn không có ai, thì ở nơi xa nào đó vẫn có những người ở tầm cao hơn bạn.

4. Tạo hệ giá trị của bản thân
Khi bạn càng trưởng thành, những khen chê xung quanh càng ít có ý nghĩa với bạn, những hệ quy chiếu thông thường không còn đo lường được giá trị của bạn, thì là lúc cần xây dựng hệ giá trị và hệ quy chiếu riêng của bản thân.

5. Luôn đặt mình ở vùng phát triển
Nó vượt ra khỏi vùng an toàn (comfort zone), nhưng cũng không phạm vào vùng hoảng loạn (panic zone).

Trưởng thành không dễ, nhưng không ai là không thích.
(Mấy anh chị trung niên nói vậy).

Thứ Tư, 4 tháng 6, 2025

Công cụ vui vui để check in cảm xúc: HOW WE FEEL

 



Là một cái app, nó tên như vậy: HOW WE FEEL.

Một trong những bài tập thực hành Thông minh cảm xúc đó là ghi nhận cảm xúc một cách trung dung, không đúp thêm cảm xúc lên trên cảm xúc, kiểu “bực bội” khi thấy mình “sợ hãi”.

Mà bài tập này cũng buồn tẻ và dễ quên. Nên xài cái app này cho nó thú vị hơn.

Ngoài ra còn được học thêm qua những định nghĩa về cảm xúc, và những bài học ngăn ngắn về thông minh cảm xúc nữa.

Vậy mình làm gì trên cái app này?

1. Mình check in. Trên này có phân loại ra 4 nhóm cảm xúc Dễ chịu / Khó chịu kết hợp với năng lượng cao / thấp. Trong mỗi nhóm sẽ có tên các cảm xúc cho mình chọn. Khi mình chọn tên một cảm xúc, mình sẽ coi được định nghĩa, mô tả của cảm xúc đó. Chọn xong mình có thể viết ghi chú về việc do đâu hoặc trong bối cảnh nào mình có cảm xúc như vậy.

2. Xem thống kê để biết dạo này mình thường xuyên ở trong trạng thái cảm xúc nào, từ đó sẽ có bài học rút ra và bước tiếp theo như thế nào.

3. Đọc các bài học ngăn ngắn bite size.

CÓ NHIỀU KIẾN THỨC Ở ĐÂY

Ví dụ như là chúng ta không gọi cảm xúc này là tiêu cực hay tích cực. Bởi vì tiêu cực hay tích cực mang tính đánh giá (judgement). Còn trong thông minh cảm xúc thì mọi cảm xúc là bình đẳng. Sự khác biệt về chữ nghĩa này nhắc chúng ta về bài tập không thêm layer lên trên cảm xúc (làm rối thêm tình hình).

Ví dụ như là học gọi tên cảm xúc cho đúng. Mình hay liên tưởng bài tập này với trò chơi trốn tìm. Nếu ta là người đi tìm mà gặp được đứa đang trốn thì phải gọi đúng tên của nó, và quay về đích trước nó. Nếu gọi sai tên nó thì nó sẽ chạy về đích và nó thắng. Bạn đã thử chưa, trò chơi gọi tên cảm xúc cũng vậy, gọi đúng thì nó mới chịu.

Vì sao phải “thông minh” với cảm xúc? Vì bạo lực không tác dụng, làm lơ cũng không được luôn. Còn đối thoại thì phải hiểu người hiểu ta thì mới làm được.

Chuyện dài nhiều tập nên mình cài cái app đồng hành cho vui vẻ đoạn đường.

Thứ Bảy, 10 tháng 5, 2025

TÌM THẤY TÌNH YÊU THẤT LẠC, HOẶC CHƯA CÓ, HOẶC CÓ MÀ KHÔNG BIẾT

 


Chúng mình sinh ra vào thời bao cấp. Ba má tụi mình không có gì than phiền, vì bao cấp có hơi cực đó nhưng vẫn sướng hơn đi chạy giặc gấp trăm nghìn lần. Hơn nữa ngày xưa đã ước rằng chỉ cần hết giặc thôi, có nghèo đói bao nhiêu cũng chịu hết.

Những năm chúng mình bắt đầu đi học là những năm khủng hoảng kinh tế. Trong khi đó thì mỗi ngày đều được tuyên truyền về sự vẻ vang, về sự biết ơn, mà chắc cha mẹ mới thấm, chứ tụi mình thì kiểu luôn luôn lắng nghe lâu lâu mới hiểu.

Nhờ năm nay nhà nước tổ chức kỷ niệm rất “chịu chơi” mà bốn mấy tuổi đầu mình mới có được cảm xúc dân tộc một cách sâu sắc.

Tình yêu làm cho con người ta hạnh phúc. Không yêu là mất cơ hội.

Hay như người ta hay nói : Không yêu là lỗ. Nên mình hãy nắm lấy mọi cơ hội để yêu.

Yêu cây yêu cỏ yêu bông hoa đều có lời, nhưng yêu nước là một tình yêu to bự nên đảm bảo lời nhiều.

Thứ Năm, 8 tháng 5, 2025

BÍ QUYẾT CỦA MULTI TASK LÀ SINGLE TASK

 


Multi task là kỹ năng đáng mơ ước trong việc phát triển bản thân hướng đến thành công hơn trong công việc và cuộc sống.

Phiên bản thông thường của multi task:

- Vừa nghe giảng vừa ghi chép.
- Vừa nghe trình bày vừa lắp ráp câu hỏi trong đầu.
- Vừa nấu cơm vừa coi phim sến.
- Vừa đan len vừa tám chuyện thiên hạ.
- Vừa đi bộ vừa nghĩ coi tối nay ăn gì.
- Vừa làm sales vừa làm marketing vừa làm nhân sự vừa nghiên cứu sản phẩm v.vv
- Vừa làm cha mẹ vừa làm con vừa làm lính vừa làm sếp vừa làm đủ thứ.

Phiên bản siêu nhân của multi task:

- Vừa họp vừa viết mail vừa nghe sếp chửi.
- Vừa nghĩ chiến lược vừa nghĩ detail.
- Làm một đống task khác nhau trong cùng 1 ngày.
- Vừa đánh răng vừa hát ru con.

Và phiên bản lỗi của multi task:

- Viết được nửa câu thì dừng lại vì có suy nghĩ khác chạy qua đầu.
- Đang làm cái này chợt nhớ bị quên cái khác quan trọng hơn.
- Vô toilet ngồi tại vì không biết làm việc nào trước.
- Chưa kịp buông cái này đã bắt cái kia nên cuối cùng không có cái nào xong.
- Người ta đang nói cái này nhưng đầu mình đang bận nghĩ cái khác.
- Định nói cái này nhưng suy nghĩ chạy nhanh quá nên thành ra nói cái khác.
- Cuối ngày đau hết cả đầu mà việc thì cái nào cũng dở dở ương ương.

Sự thật là: con người không thể chạy cùng lúc nhiều task như là máy tính. Multi task thực chất là con người có khả năng đổi từ task này sang task khác một cách nhanh chóng mà task nào cũng chất lượng. Nghĩa là vào task thì tập trung, khi đổi task thì nhanh chóng tập trung vào task mới.

Một số tips để cải thiện tình trạng phiên bản lỗi:
- Liệt kê số task trong ngày và ưu tiên theo thứ tự. Sử dụng tứ đồ Gấp vs. Quan trọng để ưu tiên làm các việc quan trọng và gấp trước tiên.
- Ước tính thời gian từng task và số task có thể hoàn thành trong ngày, tránh tham công tiếc việc rồi sau đó chê trách bản thân không hoàn thành.
- Dùng calendar để set thời gian cho từng task để đỡ phải chồng chéo lên nhau.
- Cải thiện khả năng tập trung bằng các bài tập dễ làm như luyện nghe, luyện viết.
- Giảm tải cho não bằng cách tải các ý tưởng, cảm xúc (hoặc bức xúc) ra giấy.
- Tập một môn thật chậm để giúp não bớt chạy lung tung và quay lại kết nối với cơ thể: đi bộ, vẽ, đan móc, yoga, thiền... 

Chỉ khi nào single task giỏi thì multi task mới lên tay. 

Còn những bài tập siêu khó như là tay trái cầm gươm, tay phải cầm súng thì cũng hay, nếu thích thì từ từ luyện :)

Thứ Sáu, 4 tháng 4, 2025

NHẬT KÝ THÁNG 4



Tháng 4 về là đã hết 1/4 của năm. 

NHỮNG SỰ VIỆC NỔI BẬT

Tháng 1: dành 3 ngày tạm biệt thành phố thân yêu để cùng nhau lên rừng, nhưng mỗi đứa một góc để ngồi lại với mình, nhìn lại năm cũ và vẽ bức tranh cuộc đời cho năm tiếp theo. Mỗi năm mình vẽ mỗi cách khác nhau. Năm trước là 1 slide powerpoint kiểu mood board, năm ngoái là 12 trang chữ viết. Năm nay, tôi chọn Tháp nhu cầu Maslow. Sau nhiều lần vẽ, cuối cùng tôi quay về với công thức Tiền-Tài-Tình mà nhân gian đã đúc kết. Check-in: thấy hài lòng vì tự mình cũng trải nghiệm lấy chứ không phải theo công thức một cách máy móc.

Tháng 2: Tết này khác những Tết xưa. Mọi năm mình sẽ dành hết ngày nghỉ để về ăn tết ké nhà nội hoặc nhà ngoại, mang theo tất cả quà cáp của người ta cho. Năm nay quyết định chỉ ăn tết ké một nửa, nửa còn lại quay về ăn tết ở nhà của mình. Mọi quà cáp không mang về quê nữa mà để lại nhà, mình đi mua quà khác cho gia đình. Ý nghĩa: mình muốn thiết lập “trụ sở” của mình ở nơi đang sống, bỏ lối suy nghĩ mình là người con xa quê. Mình đã có “nhà”, chính là ở thành phố này.

Tháng 3: mình bắt đầu mentoring cho các anh chị học coaching. Ý nghĩa: trong khi phần lớn thời gian mình dành cho tình tiền tài thì việc làm coach và mentor giúp mình chạm đến những nấc thang cao hơn trên tháp Maslow. Nó cũng giúp mình cảm thấy cân bằng hơn (bớt t t t xôi với thịt). Hơn nữa, coaching không chỉ ích lợi cho coachee, nó còn xây đắp nội lực cho chính người coach.

GHI NHẬN BẢN THÂN

- Vẫn nhớ quay về chăm sóc being của mình. Ngày càng có niềm tin hơn rằng sự sắp đặt của vũ trụ là hợp lý nhất. Mưu sự tại nhân thành sự tại thiên. Trước đây nhìn câu này theo kiểu mình hông có quyết định được gì hết, còn bây giờ nhìn nó theo hướng tích cực hơn: việc của mình là làm tốt nhất có thể, kết quả sẽ đến theo cách riêng của nó.

- Tập unload bớt cho cái đầu. Bớt diễn giải, từ bỏ dần các cuộc khẩu chiến, anh hùng bàn phím, bình luận thị thi v. v. và v.v.

- Có thể chịu đựng được sự nhàm chán. Nhờ phát hiện ra nhiều việc để làm, trong số đó là làm thinh, làm biếng, làm lơ, làm lành (với mình)... Tất cả những thứ đó cũng cần phải học mới làm được đa.

ĐIỀU GÌ CÓ THỂ LÀM TỐT HƠN

Mình hơi bị bí đoạn này, tại vì chưa vượt qua được sự nhàm chán của việc ngồi tìm ra điều cần sửa chữa. Tôi thường tha thứ cho mình vô điều kiện.

---
Debrief: việc viết nhật ký có tác dụng gì?

- Khi ngồi viết, các khoảnh khắc sẽ được nhớ lại, giúp cho cuộc sống của mình đáng nhớ và ý nghĩa hơn. Nếu không làm vậy, trí nhớ thường hay lưu lại những trải nghiệm khổ đau nhiều hơn là vui vẻ.

- Khi viết lại, suy nghĩ được tải ra khỏi đầu, tạo ra khoảng trống để đón nhận và xử lý những điều mới mẻ.

- Trong quá trình viết lại, suy nghĩ được sắp xếp, sự việc được nhìn với cảm xúc và góc nhìn khác so với lúc nó diễn ra, từ đó giải pháp có thể xuất hiện.

- Viết là cách an toàn để đào sâu những điều khó chịu. Viết xong rồi bỏ vẫn nhẹ hơn là ôm mãi trong lòng.

- Cứ viết đi biết đâu có ngày trở thành nhà văn nhà thơ.

Thứ Năm, 14 tháng 11, 2024

CHỌN GÓC NHÌN TÍCH CỰC



Chúng mình cùng sống trong cùng một thế giới. Nhưng tại mỗi thời điểm, mỗi người tiếp xúc được một hương vị khác nhau của nó. Có khi sướng khổ là do hên xui. Nhưng nếu mình xui hoài, thì có lẽ nào.

Mình khó mà kết luận thế giới này xấu xa hay tốt đẹp, có lẽ là tốt xấu ngang nhau.

Vậy thì mình hơi "ăn gian" xíu. Mình sẽ nghiêng về phía tích cực nhiều hơn để sống vui sống khỏe, vì lợi ích của chính mình.

Mà đó là một quá trình có cam kết, còn trước đây, khi mình không có ý thức về nó, thì một cách tự nhiên mình sẽ nghiêng về tiêu cực. Là do bản năng sinh tồn của con người luôn tìm kiếm những rủi ro tiềm ẩn để đối phó trước.

Dưới đây là một số bài tập chống tiêu cực (và chống lão hóa) mà mình thu nhặt được:

- Thay thế dần bộ từ vựng sử dụng hằng ngày, bớt từ tiêu cực, thêm từ tích cực. Dần dần, sẽ không còn ai nghe được những lời tiêu cực từ mình nữa. Vì một từ trường tích cực xung quanh ta.

- Thay thế thú vui nói mỉa bằng một thú vui khác. Ví dụ viết mỉa vào cuốn nhật ký chẳng hạn. Đỡ phải vô tình mỉa trúng phải ai đó và để lại hậu quả.

- Giả sử ai đó 50% ưu điểm và 50% khuyết điểm (ai mà chẳng thế) thì mình ghi nhận lên 60% và góp ý 40% thôi (hoặc ít hơn).

- Quan trọng: đối xử với chính mình cũng vậy, ghi nhận nhiều hơn chê bai.

- Gieo hạt tích cực khắp nơi và thường xuyên dù cho không có mục tiêu cụ thể.

- Cười nhiều hơn, lắng nghe nhiều hơn, sẽ có nhiều năng lượng tích cực từ người khác hướng đến mình. (Ngược lại, sẽ có nhiều sự hậm hực được gửi đến mình thông qua năng lượng vũ trụ.)

- Cuộc sống này thuộc quyền chính nó. Không ai được chọn gia đình, quốc tịch, tài năng, tính cách cho mình. Cũng không ai được chọn điều gì sẽ đến với mình trong tương lai. Chấp nhận và tin tưởng thì nhẹ nhàng hơn là chống đối, càm ràm. Phán quyết cuối cùng vẫn thuộc về "trên kia".

Thứ Hai, 7 tháng 10, 2024

TUỔI GIÀ HỌC BÙ CHO TUỔI TRẺ



Hồi nhỏ mình không thích học môn văn, nhất là môn bình luận tác phẩm văn học. Không hiểu sao cái môn như vậy lại là môn chính và nhân hệ số khi tính điểm. Quá khổ sở.

Lớn lên một chút, không thích học môn Giáo dục công dân. Nghe thấy "giáo dục" là thấy mình "bị giáo dục".

Lên đại học, thù môn triết. Lại một lần nữa, môn đáng ghét lại có số tín chỉ cao vút. Kệ. Học đối phó cho qua thôi.

Giờ lớn rồi, không ai bắt học nữa, thế mà lại lò dò đi học lại những môn này. Cơ bản đã hiểu hơn tại sao những môn này quan trọng và nhiều tín chỉ đến thế.

Vì đến tuổi băm, tự dưng phát sinh nhu cầu hiểu về thế giới và diễn đạt chính mình.

Có nhiều thứ, phải chi lúc trẻ bớt chống đối thì già có phải đỡ hơn không.

KHÁNG CỰ, chính là một thế lực cũng mạnh mẽ không kém gì ĐỘNG LỰC.

Kháng cự khiến cho góc nhìn cuộc sống bị giới hạn đi nhiều, sự tiếp xúc với cuộc sống bị bó hẹp trong một số vùng nhất định, cản trở ta đi tới.

Điều đó giải thích tại sao nhiều khi khí thế phừng phừng mà cuối cùng không đi tới đâu. 

Kháng cự là cảm xúc cần được ghi nhận, thấu hiểu và chăm sóc, hơn là phớt lờ, đánh giá thấp và đàn áp.

Mà tốt nhất là, không riêng gì kháng cự, mọi cảm xúc đều cần được đối xử như thế. Nếu không thì, làm sao nó chịu nghe lời chúng ta?