Hiển thị các bài đăng có nhãn Career. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Career. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 3 tháng 1, 2026

PIE - Công thức thành công trong công sở và các biến thể

 


PIE: Performance - Image - Exposure

Đây là công thức của Harvey Coleman, tác giả cuốn Empowering Yourself, đưa ra và được nhiều người biết đến.

Theo ông, để thành công trong công sở:

- Chỉ có 10% là đến từ Performance, hoàn thành tốt công việc. 

- 30% đến từ Image, hình ảnh của bạn, nghĩa là cách ăn mặc, đi đứng, tóc tai, cách nói chuyện, giao tiếp, phong thái...

- Và 60% đến từ Exposure, nghĩa là chính bạn, những nỗ lựckết quả mà bạn làm có được nhìn thấy bởi những người cần nhìn thấy hay không. Và làm thế nào để được nhìn thấy, đó là trách nhiệm mà bạn phải làm cho chính mình.

Đến đây thì nhiều người trong chúng ta thấy chán nản, đắng lòng, hay gì đó tương tự.

Nhưng bạn có cho rằng công thức này sai không? 

Còn nữa, công thức này có đúng trong cuộc sống nói chung không?

Nếu chúng ta dở tệ trong 90% của cả Image và Exposure cộng lại thì sao?

Có lẽ, tin tốt đầu tiên đó là, ta không cô đơn, ta tệ, nhưng nhiều người khác cũng thế ;)

Vậy thì hãy bình tĩnh, nhìn nhận tình hình, rồi bắt đầu nhích lên từng chút mà thôi.

Và các biến thể của nó....

Là các biến thể không chính thức, một vài nơi khi áp dụng trong công ty mình đã thay đổi nó một tí.

POE: Performance - Ownership - Exposure

Ownership nhấn mạnh đến trách nhiệm cho những phát sinh liên quan đến phần việc của mình. Mọi người sẽ tìm đến bạn để giải quyết công việc chứ không cần lên tới sếp bạn. Khi gặp khó khăn, bạn tìm giải pháp, và đi tìm sếp hoặc ai đó giúp bạn giải quyết, chứ không phải là bưng lên nguyên xi cho sếp. Sếp và công ty thấy yên tâm khi giao việc. Khách hàng thấy yên tâm khi bạn phụ trách dự án của họ.

POE: Performance - Ownership - Empathy

Empathy nhấn mạnh việc hiểu áp lực của người khác, hiểu người khác cảm thấy như thế nào, hiểu những giới hạn của người khác. Mà trước khi hiểu người khác, thì phải hiểu chính mình, để không vì người khác mà hy sinh bản thân.

Công thức này không tập trung để thăng tiến, mà giúp chúng ta bền vững hơn:

  • Không bị kiệt sức quá sớm

  • Không phải diễn vai “người ổn” quá lâu

  • Không đánh mất sự tự trọng của mình

    Không phải để trở thành người hoàn hảo trong công sở. Chỉ là để làm việc mà vẫn còn là mình.

  • Chủ Nhật, 28 tháng 12, 2025

    Tâm sự nghề coach



    Mình đến với khai vấn như thế nào?


    Mình đến với khai vấn lần đầu tiên là trong vai trò của một coachee. Và mình đã thấy được là nó đã giúp ích được cho mình nhiều như thế nào. 

    Người tạo cảm hứng cho mình đi học để trở thành coach là người sếp của mình. Tại vì mình thấy sếp mình là một người hiếm có khó tìm, khi sếp sử dụng kỹ năng coaching trong khi làm việc với tụi mình và giúp tụi mình phát triển bản thân. Khi đó thì mình thấy wow hay quá, mình cũng có thể trở thành một người sếp như vậy, và đó là lý do mà mình bắt đầu đi học, để trước tiên là mình sẽ trở thành một người sếp có kỹ năng phát triển nhân viên của mình.

    Rồi sau đó khi làm coach rồi, thì mình bắt đầu nhìn thấy những lợi ích khác nữa của việc làm coach.

    Làm coach có gì vui?


    Đầu tiên, khi mình làm việc với coachee tức là mình đang đồng hành cùng họ trong quá trình họ khám phá bản thân và phát triển. Khi đi cùng với họ, mình cũng sẽ được nhìn thấy những góc nhìn, nhân sinh quan, và những ước mơ của họ. Và thế là mình được nhìn thấy những hành trình rất thú vị, và quay lại thì mình sẽ đối chiếu lại với hành trình của mình. 

    Cho nên đối với mình, coachee và coach giống như là đôi bạn cùng tiến vậy. Từ những câu chuyện của coachee, từ những hành trình của coachee mà mình cũng có được cảm hứng cho mình.

    Tụi mình cũng hay nói đây là hành trình đi tìm kho báu. Nói theo kiểu teen, là đi mở túi quà, hay là xé túi mù. Vì mình tin rằng mỗi một người khi sinh ra thì đều đã được ban cho những tài năng nhất định rồi. Chỉ có điều là chúng ta được lớn lên trong gia đình, trong xã hội, thì ít nhiều sẽ chịu ảnh hưởng của môi trường đó, còn tài năng thực sự thì nhiều khi không nhìn thấy được, mà nó vẫn ở trong túi quà đó.

    Cho nên khi sống cuộc đời của chúng ta,  là chúng ta đi tìm những giá trị mà mình đã sẵn có, đã được ban cho, và chúng ta phát huy nó ra. Và đây là một hành trình thú vị, sẽ có bất ngờ, bởi vì sẽ không có túi quà nào giống túi quà nào. Tuy nhiên khi chúng ta đi cùng nhau, tôi sẽ mở quà của tôi, bạn mở quà của bạn, thì hành trình sẽ vui hơn rất nhiều.

    Một niềm cảm hứng gần đây?


    Gần đây, một trong những quyển sách mà mình đọc và cảm thấy rất thích là quyển "Ông trăm tuổi trèo qua cửa sổ và biến mất". Trong câu chuyện này, nhân vật là một ông lão đã 100 tuổi, nhưng ông không muốn tổ chức sinh nhật 100 tuổi của mình trong nhà dưỡng lão, và ông đã trốn đi. Ông bắt đầu một hành trình mới. 

    Câu chuyện này cũng kể lại hành trình một trăm năm trước đó của ông, và hành trình mới từ 100 tuổi trở đi. Đó là một cuộc sống đầy sắc màu, đầy những điều thú vị. Ở trong thế giới đó cũng có rất nhiều nhân vật, họ đều có những cuộc đời thú vị, và không giống nhau. Và tuổi tác, cũng không thể dừng sự thú vị đó đi được.

    Một điều thú vị nữa là tác giả của quyển sách này cũng là một người bắt đầu viết truyện khi ông không còn trẻ. Ông cũng có một sự nghiệp đi làm và kinh doanh. Về sau thì ông bắt đầu viết truyện, và tác phẩm này đã nổi tiếng khắp thế giới.

    Câu chuyện về bản thân tác giả cũng là môt câu chuyện truyền cảm hứng cho mình rất nhiều.

    Như thế nào là hạnh phúc?


    Nói về hạnh phúc, đối với mình đó là sự cảm nhận. Có những giai đoạn thì mình có những cảm nhận khác nhau. Ví dụ như là trước đây mình cảm thấy hạnh phúc, thấy vui khi trò chuyện với bạn bè, khi ở gần gia đình người thân. 

    Có những lúc khác thì mình cảm thấy hạnh phúc là khi được thong dong, được tự do. Chẳng hạn như là mình có thể đến một thành phố xa lạ và ngồi đó ngắm phố phường. Khi mà ở đó không có ai quen, thì mình sẽ cảm thấy được tự do. Trong khi đó thì mình vẫn được ngắm cảnh nhộn nhịp của phố phường.

    Sự thong dong, sự tự do, cảm giác như là mình chính là mình. 

    Khi nào thì mình "được là mình"?


    Nói về cảm giác "được là mình", với mình đó là một trạng thái lý tưởng. Còn hiện tại thì mình đang trong quá trình đi đến đó. 

    Đối với mình đó là một hành trình. Để mình được là mình thì trước tiên mình phải hiểu mình. Sau đó là mình có thể ra được những quyết định theo mong muốn của mình. Mà việc hiểu mình là một hành trình lâu dài, cũng giống như là chuyện đi mở túi quà, mà túi quà này giống như là túi quà của Doreamon vậy đó, mình vẫn không biết là có gì trong đó, và đã hết hay chưa. Với mình, đó là một hành trình thú vị và vô tận.

    Hiện tại, những khoảnh khắc gọi là "được là mình", là những khoảnh khắc mà mình dành riêng cho mình, tạm thời ngắt kết nối với cuộc sống xung quanh, để có thể trò chuyện với chính mình, để nghe được những điều mình thích, nghe những câu chuyện của mình, dù cho là chuyện vui hay chuyện buồn. Mình sẽ làm những điều mình thích, chơi những trò chơi mình thích, ăn những món mình thích, nghe một bản nhạc mình thích.

    Dần dần mình cũng sẽ cố gắng mở rộng những khoảnh khắc như thế này ra nhiều hơn, thì như vậy mình sẽ có được nhiều những khoảnh khắc "được là mình" hơn.

    Thứ Hai, 22 tháng 12, 2025

    BỨC TRANH CUỘC ĐỜI - Hoạt động yêu thích của người ghét kế hoạch


     

    Tôi không thích kế hoạch, mặc dù công việc thì đầy kế hoạch. Ừ thì, đó là vì công việc nên phải thế.

    Còn với chuyện cá nhân, với cuộc đời của chính mình, thường tôi chỉ có một danh sách bucket list.

    Người ta nói mấy đứa hay viết New Year Resolution thường chỉ viết rồi thôi, sau đó thì còn không nhớ đã bỏ nó ở đâu.

    Mấy đứa làm vision board thì đỡ hơn, bởi vì vẽ hình đẹp đẹp rồi thì treo nó ở trong nhà, nên đi ra đi vào vẫn còn nhìn thấy.

    Nhưng cái câu lạc bộ Bức Tranh Cuộc Đời của chúng tôi thì nghiêm túc hơn thế. Vì có một bạn "trưởng làng" vừa làm người hướng dẫn, vừa follow up, vừa tổ chức làm cùng nhau cho đỡ ngán.

    Vì thế mà tôi đã làm Bức Tranh Cuộc Đời được 3 năm liên tiếp.

    Năm đầu tiên, tôi làm một cái mood board trên 1 slide powerpoint, xong rồi ngồi diễn giải bằng lời cho coach của mình. 

    Năm thứ hai, quyết tâm đi đến từng chân tơ kẽ tóc, tôi ngồi viết ra hết 12 trang giấy, sau đó xếp lên lịch Google Calendar, và viết hết các action plan lên 1 file excel, có 52 cột cho 52 tuần, 12 cột cho 12 tháng, 4 cột cho 4 quý. Kết quả: tôi follow được 1 quý, trước khi hoảng loạn vì excel.

    Năm thứ ba, rút kinh nghiệm, tôi vẽ mong muốn và mục tiêu của mình lên 1 chiếc kim tự tháp, kiểu tháp nhu cầu Maslow, cộng với 5 trang giấy diễn giải ý nghĩa của nó. Cũng là năm đầu tiên tôi tham gia câu lạc bộ những người không thể tự follow úp bức tranh của chính mình. Câu lạc bộ của chúng tôi gặp nhau update tiến độ mỗi tháng 1 lần. Tôi thoát khỏi chiếc file excel, và có thêm một cộng đồng thân thiết.

    Năm thứ tư, tôi vừa vẽ xong. Và năm nay cũng sẽ có câu lạc bộ hàng tháng.

    Và năm nay cũng là năm tôi bắt đầu làm coach cho những bạn tham gia chương trình. Vậy là tôi có câu lạc bộ để follow-up cho chính mình, và một câu lạc bộ khác để trở thành người follow-up cho người khác.

    Bức tranh là của riêng mỗi người, nhưng đi vẽ tranh thì phải đi "bầy đàn" mới vui.

    Thứ Tư, 26 tháng 11, 2025

    Sống trong hoang mang là một năng lực

    Không phải là một câu nói để động viên, mà nó thực sự là một kỹ năng trong công việc.

    Lúc còn trẻ hơn bây giờ, tôi đã từng bị hấp dẫn bởi một quảng cáo tuyển dụng, trong đó có ghi là cần tìm người có khả năng "làm việc dưới áp lực cao và trong sự mơ hồ". Tôi đã ứng tuyển và được vào làm. Và tôi thực sự yêu thích cách mà công ty đó nhìn nhận tình trạng mơ hồ của mình và mong muốn mọi người sáng tạo, thử và sai, và chia sẻ cách làm cùng nhau. Cho đến giờ tôi vẫn thấy tự hào về điều này. Và tự hào về những sáng kiến được công nhận của bản thân và đội nhóm đã đạt được trong thời gian làm việc ở đây.

    Trong một diễn biến khác, vào một lúc khác....

    Công ty thay đổi liên tục nhưng lần nào cũng khẳng định là mình rất rõ ràng, yêu cầu nhân viên làm theo, đừng nghĩ hướng khác nữa, đừng thử cái khác nữa. Trái với sự trấn an của sếp, nhân viên cảm thấy hoang mang và không biết làm gì tiếp theo.

    Giả sử như ai đó sống qua được những cơn ba đào như vậy, người đó có thể thốt lên "sống trong hoang mang là một năng lực", nhưng đó không phải là một kỹ năng mà một người chủ động phát triển một cách lành mạnh.

    Năng lực sống trong mơ hồ

    Sự khác nhau ở hai hoàn cảnh trên, đó là sự ý thức và nhìn nhận về tình trạng của mình.

    Sự khác nhau về ý thức dẫn đến sự khác nhau về hệ quy chiếu: những giá trị nào sẽ được công nhận. 

    Khi thấy mình được công nhận hay bị phủ nhận, thái độ và tâm thế sẽ kéo theo.

    Và thế là sự việc đi quá xa, vì không nhìn nhận đúng, có thể vì không đủ tỉnh táo, có thể vì cố tình.

    Học cách bước đi dù không nhìn thấy hết con đường

    Khi không nhìn thấy con đường, hãy neo một hướng đi, một đích đến, và rồi bước từng bước nhỏ.

    Chuẩn bị cho mình một niềm tin: tin vào khả năng linh hoạt của bản thân, tin rằng mỗi bước đi sẽ mở ra một cánh cửa mới, tin rằng cứ đi rồi sẽ tới.

    Chọn một tâm thế: cho phép mình không biết, cho phép mình lắng nghe và quan sát, học hỏi, sáng tạo, trải nghiệm.

    Cảm nhận không gian của tự do

    "Freedom is not free". Sự tự do nào cũng có cái giá của nó. Một chút hoang mang, một chút mơ hồ, và, ở mặt bên kia của nó là sự tự do. Không phải đi theo con đường đã vạch sẵn (những con đường mà lắm khi cũng sai, cũng dở tệ), không phải làm theo công thức cũ kỹ (nhiều khi đã từng hiệu nghiệm trước đây nhưng đến lúc này lại quá đát), không bị áp đặt theo những giá trị khác hệ quy chiếu...

    Có lẽ, đó là sự hấp dẫn bậc nhất của việc sống trong mơ hồ như một kỹ năng và trong một môi trường thích hợp.

    Little Langkah, có nghĩa là "một bước nhỏ"

    Thứ Ba, 14 tháng 10, 2025

    CHUYỆN CON MÈO DẠY HẢI ÂU BAY (Và vì sao Sếp cần biết coaching)


    Làm thế nào mà một con mèo lại có thể dạy hải âu bay, trong khi nó không biết bay, và bản năng của nó là vùi dập con chim mới phải.

    Trong truyện, chú mèo Zorba mập ú đã nhận một nhiệm vụ bất khả thi mà không hề do dự: không ăn quả trứng, chăm sóc nó đến khi nở, và dạy cho hải âu con biết bay.

    Trong đời sống xã hội, đó là việc mà một người lãnh đạo cũng sẽ làm. Đó là nuôi dưỡng tài năng và giúp họ làm được những điều mà tài năng của họ có, chứ không phải chỉ có dạy họ làm những gì mà người lãnh đạo đã làm được.

    Người sếp thực thụ cũng biết tài năng của chính mình, không sợ bị vượt mặt, không ngu dân, không kìm hãm người dưới.

    Để phát triển người khác, người sếp cần có một cái tâm trong sáng. Như Zorba, đó là tình yêu, trách nhiệm với lời hứa, và là phẩm chất.

    Kế đến, đó là kỹ năng coaching. Mèo không thể dạy kỹ năng bay cho hải âu, mà chỉ có thể cho hải âu niềm tin về khả năng của mình, và mèo ở đó nâng đỡ, cũng như đi tìm hết tất cả sự hỗ trợ của cộng đồng (mà toàn là không biết bay) để giúp hải âu.

    Trong cộng đồng hay trong công sở cũng vậy, một trong những nhiệm vụ của người lãnh đạo là cần phải xây dựng thế hệ kế tiếp, và khi đó, kỹ năng coaching là vô cùng cần thiết. Nếu sếp chỉ có dạy những điều mình đã biết, thì nhân viên chỉ trông chờ vào sếp, không phát huy sáng tạo, không chịu trách nhiệm với kết quả. Trong khi đó thì sếp vẫn luôn việc ngập đầu và miệt mài gánh team.

    Điều này cũng không còn là mới nữa. Những năm gần đây, kỹ năng coaching đã trở thành một yêu cầu đối với cấp quản lý trong các tập đoàn. Những công ty mình làm thời gian sau này đều có chương trình đào tạo kỹ năng coaching và triển khai văn hoá coaching, có những nơi còn có chương trình coaching nội bộ mà coach chính là các anh chị cấp quản lý.

    Vì thế, kỹ năng coaching trước đây có thể là lợi thế của người đi làm, nhưng rồi đến một lúc nào đó nó sẽ trở thành yêu cầu tất yếu đối với các cấp quản lý, và nhất là các "sếp lớn", trong các công ty.

    Thứ Năm, 9 tháng 10, 2025

    LIFE COACH LÀ GÌ? (Không phải là huấn luyện viên cuộc sống.)

     

    Không phải là huấn luyện viên cuộc sống, cũng không phải là “dạy đời”. Chữ coach ở đây không phải là “huấn luyện viên” giống như huấn luyện viên thể thao. Ngược lại, life coach là người “không dạy”, bởi vì khi họ dạy, thì họ sẽ không còn là life coach nữa.

    Phân biệt các hình thức:

    • Training: đào tạo dạy kiến thức và kỹ năng cho nhiều người theo cách giống nhau.
    • Consulting: tư vấn dựa trên một công thức thành công nào đó.
    • Mentoring: cố vấn dựa trên kinh nghiệm của người đi trước, dành riêng cho cá nhân hoặc một nhóm nhỏ theo nhu cầu thực tế của nhóm đó.
    • Coaching: phát huy năng lực của người được coach dựa trên chất liệu và tiềm năng của chính người đó, không dựa vào kinh nghiệm của coach.

    Vì vậy, life coach là ngược lại của huấn luyện viên cuộc sống mới đúng.

    Vì vậy, để sử dụng life coach, thì người coachee cần có: chất liệu cuộc sống, tin rằng mình có tiềm năng chưa khám phá, khả năng tự nhận thức, và cam kết hành động (bất kể là hành động nhỏ hay lớn).

    Những người chưa cần dùng life coach: trải nghiệm còn ít, trên đời còn quá nhiều thứ để học → nên tập trung đi học từ người khác. Khi nào học rồi, biết rồi, nhưng vướng khúc mắc gì đó trong lòng nên chưa làm được → cần life coach để xử lý đúng chỗ đang mắc.

    Những trường hợp không dùng được life coach: 

    • Đang có dấu hiệu mất ổn định về nhận thức (bị trầm cảm, say, mất điều khiển…). Họ cần một người điều trị hơn là một người coach.
    • Không có nhu cầu thay đổi hoặc không muốn thay đổi. Mục đích của coaching là giúp ai đó thay đổi từ điểm này sang một điểm khác. Nói cách khác, để coaching được thì cần có một mục tiêu để hướng tới.
    • Không muốn, hoặc không sẵn sàng để người khác nghe câu chuyện của mình. Nếu vậy thì self coaching cũng có thể phát huy tác dụng trong trường hợp này.

    Hiện tại, life coach được dùng phổ biến với nghĩa tiếng Việt là “khai vấn”, được dịch bởi một học viên khoá kỹ năng life coach của LCV.

    Không phải là “huấn luyện viên cuộc sống”, thì người khai vấn sẽ làm gì?

    Theo Liên đoàn khai vấn quốc tế ICF, khai vấn là quá trình đồng hành để kích thích tư duy và phát huy sáng tạo nhằm phát huy năng lực cá nhân và công việc chuyên môn. (Link tham khảo).

    Theo đó, ICF cũng mô tả 8 kỹ năng của người khai vấn, có thể hiểu đó là 8 công việc mà người life coach cần làm. Trong đó có những công việc quan trọng như:

    #3. Cùng với khách hàng xác định mục tiêu mà coachee muốn đạt được.

    #6. Lắng nghe sâu, hiểu coachee theo cách giữa người với người, cả những điều coachee nói và những điều coachee không nói.

    #7. Khơi gợi nhận thức của coachee về bản thân họ và rút ra bài học kinh nghiệm, cả thành công lẫn thất bại, từ đó coachee biết được mình cần làm gì tiếp theo.

    #8. Đồng hành cùng quá trình phát triển của coachee, cùng xác định kế hoạch hành động và theo dõi tiến độ hành động.

    Và những điều mà người life coach không làm:

    • Không đề nghị coachee chọn mục tiêu hoặc kế hoạch hành động theo sáng kiến của coach.
    • Không đưa lời khuyên dựa trên kinh nghiệm của bản thân coach.
    • Không dẫn dắt coachee đi theo hướng suy nghĩ của coach (câu hỏi trá hình).
    • Không nhận xét, bình luận về câu chuyện hay lựa chọn của coachee.

    Như vậy, life coach rất không phải là một người “huấn luyện viên cuộc sống”, mà là một người chia sẻ, hỗ trợ, đồng hành, và đồng minh trên con đường hướng đến mục tiêu của người coachee.

    Thứ Bảy, 20 tháng 9, 2025

    Làm gì khi "bỗng dưng nghỉ việc?"

     


    Đã vài năm trôi qua và làn sóng "bỗng dưng nghỉ việc" vẫn còn tiếp diễn. Layoff hay là tự nghỉ, hình thức có thể khác nhau, nhưng nguyên nhân nhiều khi quay về một mối: công việc trở nên khó khăn ngoài mong đợi.

    Tôi đã nghỉ việc nhiều lần. Mỗi lần tâm trạng không giống nhau. Mỗi lần mang một trải nghiệm mới.

    Thời trẻ, nghỉ việc là đi tìm việc mới ngay, trong tâm trạng buồn giận và sợ thiếu tiền. Lên cấp quản lý rồi, nghỉ việc là sợ ảnh hưởng profile, sợ bị ở ngoài cuộc, sợ bị bỏ lại phía sau. Càng ở những vị trí cao, càng khó tìm công việc mới ngay được. Tâm trạng khó yên.

    Tôi từng gap year vào năm 2018. Điều tôi từng mơ ước và chuẩn bị cho nó. Được bước ra khỏi guồng máy, được nhìn ánh hoàng hôn. Tôi đã muốn khóc khi nhìn ánh nắng chiều xuyên qua tán cây, rơi xuống chiếc bàn ở sân vườn trong một quán ăn của người bạn đã lâu không gặp. 

    Tôi đi nhiều nơi ở đất nước mình, thử nhiều món ăn địa phương mà chỉ khi được thổ địa dẫn đi thì mới ăn được. Tôi xuống biển, bị con mực xịt mực vào mặt, thật hài. Tôi lên núi, ngồi trên đó hơn 10 ngày không liên lạc với thế giới trần ai, thấy trong suốt.

    Cuộc đời thật vui, cho đến khi... thiếu tiền, thiếu chỗ đứng, thiếu sự ngưỡng mộ. Cảm giác nó đến nhanh hơn mình tưởng.

    Bởi khi chuẩn bị gap year, mình dự tính trước cho một hiện thực. Còn trong thực tế, cảm xúc đi trước hiện thực rất nhiều. Tiền hãy còn chưa hết, nhưng cảm giác lo toan đã đến ngay bên sườn đây rồi.

    Lần thứ hai gap year, tôi đã có kinh nghiệm hơn.

    Câu hỏi của lần thứ hai: Làm thế nào để có thể bình tĩnh, để khi nào chơi thì chơi, khi nào làm là làm. 

    Danh sách muốn chơi của tôi thì dài lắm. Bao nhiêu năm đi học đi làm, có biết bao nhiêu điều đã bỏ lỡ, đàn hát, vẽ vời, yêu đương lãng mạn, lên rừng xuống biển, sáng tác thơ văn, nuôi chó mèo, hay chỉ muốn nằm im không làm gì, không giải trình với ai.

    Tìm ý tưởng để gap year có vẻ không khó. Nó luôn có sẵn. Tận hưởng trọn vẹn mới là điều khó.

    Lỡ như bạn nghỉ việc bất ngờ và bỗng dưng thấy mình gap year hay gap month, thì làm sao? Hy vọng vài gợi ý dưới đây có thể có ích cho bạn:

    1. Gap, nhưng không gap. Luôn có danh sách những điều thích làm. Kể cả nếu bạn thích "không làm gì" và bạn chủ đích thực hiện nó, đó là một niềm vui. Nếu bạn không làm gì vì không quyết định được là làm gì, nó sẽ là một sự khó chịu đáng kể.

    2. Đừng xua đuổi cảm giác "thiếu tiền", "vô dụng", "lãng phí" khi nó kéo đến. Đây là cảm xúc không mời mà tới, cho nên không mời cũng sẽ tự đi. Khi bị mời đi lại càng không đi. Chỗ này bạn nghiên cứu thêm về "quản lý cảm xúc" sẽ có nhiều tip chuyên trị nhen.

    3. Thường xuyên check-in. Để cảm nhận và ghi nhận đầy đủ về cái sung sướng mình đang có, ghi nhận những thông điệp mà những cảm xúc bất an muốn truyền tải. Mọi cảm xúc, mọi trải nghiệm đều có giá trị của nó. 

    4. Nếu bạn ghi chép, bạn sẽ không phải nhớ mọi thứ trong đầu, đời nhẹ hơn khá nhiều. Và biết đâu một ngày nào đó, những ghi chép của bạn lại trở thành những tư liệu quý giá thì lại càng hay.

    Vui chơi cũng phải học :)

    Thứ Sáu, 29 tháng 8, 2025

    MENTORING LÀ HÀNH TRÌNH CẢ HAI CÙNG LỚN

     




    Bởi vì không chỉ có Mentee được học, mà Mentor cũng được học từ chính những câu hỏi của Mentee.


    Mentor là những tâm hồn đã dãi nắng dầm sương, lắm khi vừa đu dây vừa tung hứng với công việc, gia đình và những ước mơ của riêng mình. Những trải nghiệm sống, khi không có thời gian nhìn lại, chiêm nghiệm và đúc kết, sẽ giống như những tư liệu thô xếp chồng và bám bụi, nhiều khi còn lên men và đau nhức nữa.


    Dần dần tư liệu quý trở thành nhà kho, mà mở cửa kho một mình thì cũng ngán lắm, nên thôi kệ, cuộc đời mình cứ thế mà fast forward.


    Khi có Mentee, mỗi câu hỏi là một lượt truy vấn vào trong mớ lộn xộn, và sau khi đã góp nhặt, sắp xếp lại gọn gàng thành một kinh nghiệm, nó trở thành một món quà mà cả hai cùng thừa hưởng. 


    Khi có Mentee, sự lắng nghe cũng chính là một sự ghi nhận. Trong bộn bề công việc, liệu có ai đó có thể ngồi nghe và đón nhận những trải nghiệm của Mentor? Liệu có lúc nào Mentor dành thời gian để thực sự lắng nghe những nỗi niềm của chính mình? Khi Mentee ngồi đó và muốn được nghe, đó là một sự ghi nhận to lớn đối với những gì mà Mentor đã trải qua.


    Thay vì tự học và tự lớn, mình hãy học và lớn lên cùng nhau...

    Thứ Sáu, 25 tháng 7, 2025

    MỘT NĂM GAP YEAR TÔI ĐÃ LÀM GÌ?



    Đây là lần gap year thứ hai của tôi, vì vậy tôi đã có thể bình tĩnh hơn và xác định những điều mình sẽ làm trong giai đoạn "thừa thời gian, thiếu tiền bạc" này, đó là: về với tuổi thơ, làm những điều mình đã bỏ lỡ trong suốt những năm tháng học hành và làm việc.

    Bây giờ đã gần 10 tháng kể từ khi quay lại làm việc, nhìn lại khoảng thời gian đó, mình thấy mình thật ngầu và đáng yêu.

    Và đây là những gì mình đã làm được trong thời gian đó:

    - Đi 8 thành phố ở Mỹ, 18 thành phố ở châu Á, 20 địa phương trong nước.

    - Viết được 4 bài hát và trình bày trước khán giả 3 lần.

    - Xuất bản 1 khoá học trên Udemy Business.

    - Mở được 1 khoá học online về marketing cho solopreneur.

    - Viết 30 nghìn chữ bản thảo.

    - Viết 60 bài blog và đăng trên 4 kênh nội dung khác nhau.

    - Tự làm video và trang web cá nhân.

    - Lấy chứng chỉ khai vấn ACC của Liên đoàn khai vấn quốc tế.

    - Tham gia góp sức trong 4 cộng đồng.

    - Theo đuổi một lối sống mới với mindfulness.

    - Được mời làm kol.

    - Tự chữa đốt sống cổ.

    - Vẽ được 5 bức chân dung cho chính mình và người thương.

    - Tập chơi đàn được 6 bài và tự đệm cho bài hát của chính mình.

    - Tập bắn súng.

    - Xem bóng đá Mỹ.

    - Nặn được 1 bình gốm.

    - Nuôi được 2 em mèo.

    - Làm đám cưới theo kiểu của mình (hihi).

    - Biết bơi.

    - Học triết học.

    - Thích nấu ăn.

    - Học cách đầu hàng, trust the process.


    Khi mình sắp hết sạch tiền, thì vũ trụ mang mình trở về với vòng tay của bạn bè và đồng nghiệp, mình lại tiếp tục với công việc chuyên môn của mình full time.


    Và khi quay trở lại làm việc, mình thấy nội tâm hài hoà hơn, không còn tiếc nuối vì đã bỏ lỡ những sắc màu của cuộc sống trong những tháng năm theo đuổi sự nghiệp.


    Tâm trí nhẹ nhàng hơn, tâm trạng bình ổn hơn, dung chứa được nhiều hơn.


    Theo nghĩa đó, mình đã trở lại và lợi hại hơn xưa.


    Thứ Hai, 14 tháng 7, 2025

    CÀNG LÊN CAO, CÀNG ÍT NGƯỜI CÓ THỂ DẠY BẠN

     



    Tháng 7, các chiến dịch hè đã xong, tháng "cô hồn" sắp đến, cũng là mùa nhìn lại chặng đường nửa năm đã qua.

    Bạn bè tôi khăn gói đi "hiuling" cũng đã nhiều. 

    Nói cho trendy lên thì là vậy, nhưng thực chất thì, sống càng lâu, trải nghiệm càng nhiều, vị trí càng cao, thì càng có ít người đủ tầm để chỉ dẫn cho bạn. Nên tháng 7, thời điểm giữa năm, là tháng tự nhìn lại, học hỏi từ chính trải nghiệm của bản thân, và kết nối với sự thông thái của người thầy bên trong.

    ÔM ẤP VỖ VỀ SỰ CÔ ĐƠN

    Khi càng tiến xa, càng trưởng thành, càng có vị trí cao hơn – cũng là lúc nhận ra một sự thật lặng lẽ: Càng lên cao, càng ít người có thể dạy bạn. Người đủ tầm để dạy bạn thì ít, mà họ lại còn thích ẩn cư. Và đôi khi, cái tôi của bạn đã đủ lớn để từ chối nghe người khác.

    Càng lên cao, bạn càng thấy sự cô đơn của người dẫn đầu. Không ai thật sự biết bạn đang mang bao nhiêu áp lực, đứng trước bao nhiêu lựa chọn khó khăn. 

    Vậy ai là người thấu hiểu những điều này nhất? Thực lòng thì, không ai hiểu cũng được, miễn là chính mình hiểu mình là niềm an ủi lớn nhất. Gợi ý: dắt mình đi ăn kem, đi tắm biển, đốt nến tâm tình... thế là hết cô đơn.

    HỌC NHƯ THẾ NÀO KHI KHÔNG CÒN AI DẠY?

    1. Học từ việc nhìn lại trải nghiệm
    Nhìn lại một mình, hoặc với một người đáng tin cậy, viết nhật ký, đối chiếu kết quả với mong muốn, nhận ra các trigger của mình, cách vận hành của tư duy, phát hiện điểm mù.

    2. Học từ câu hỏi đúng
    Khi còn trẻ thì đi hỏi sư phụ để sư phụ trả lời (sướng quá), khi trưởng thành rồi thì đi tìm coach để coach đặt cho mình câu hỏi, và mình phải tự trả lời (vất vả hơn nhiều). Thời buổi bây giờ các sếp công sở cũng phải học cách đặt câu hỏi và làm coach nội bộ nên việc này cũng không còn mới.

    3. Đi chuyên sâu hơn
    Với một chuyên ngành nhất định, người giỏi ở trên hãy còn nhiều. Khi xung quanh bạn không có ai, thì ở nơi xa nào đó vẫn có những người ở tầm cao hơn bạn.

    4. Tạo hệ giá trị của bản thân
    Khi bạn càng trưởng thành, những khen chê xung quanh càng ít có ý nghĩa với bạn, những hệ quy chiếu thông thường không còn đo lường được giá trị của bạn, thì là lúc cần xây dựng hệ giá trị và hệ quy chiếu riêng của bản thân.

    5. Luôn đặt mình ở vùng phát triển
    Nó vượt ra khỏi vùng an toàn (comfort zone), nhưng cũng không phạm vào vùng hoảng loạn (panic zone).

    Trưởng thành không dễ, nhưng không ai là không thích.
    (Mấy anh chị trung niên nói vậy).

    Thứ Năm, 8 tháng 5, 2025

    BÍ QUYẾT CỦA MULTI TASK LÀ SINGLE TASK

     


    Multi task là kỹ năng đáng mơ ước trong việc phát triển bản thân hướng đến thành công hơn trong công việc và cuộc sống.

    Phiên bản thông thường của multi task:

    - Vừa nghe giảng vừa ghi chép.
    - Vừa nghe trình bày vừa lắp ráp câu hỏi trong đầu.
    - Vừa nấu cơm vừa coi phim sến.
    - Vừa đan len vừa tám chuyện thiên hạ.
    - Vừa đi bộ vừa nghĩ coi tối nay ăn gì.
    - Vừa làm sales vừa làm marketing vừa làm nhân sự vừa nghiên cứu sản phẩm v.vv
    - Vừa làm cha mẹ vừa làm con vừa làm lính vừa làm sếp vừa làm đủ thứ.

    Phiên bản siêu nhân của multi task:

    - Vừa họp vừa viết mail vừa nghe sếp chửi.
    - Vừa nghĩ chiến lược vừa nghĩ detail.
    - Làm một đống task khác nhau trong cùng 1 ngày.
    - Vừa đánh răng vừa hát ru con.

    Và phiên bản lỗi của multi task:

    - Viết được nửa câu thì dừng lại vì có suy nghĩ khác chạy qua đầu.
    - Đang làm cái này chợt nhớ bị quên cái khác quan trọng hơn.
    - Vô toilet ngồi tại vì không biết làm việc nào trước.
    - Chưa kịp buông cái này đã bắt cái kia nên cuối cùng không có cái nào xong.
    - Người ta đang nói cái này nhưng đầu mình đang bận nghĩ cái khác.
    - Định nói cái này nhưng suy nghĩ chạy nhanh quá nên thành ra nói cái khác.
    - Cuối ngày đau hết cả đầu mà việc thì cái nào cũng dở dở ương ương.

    Sự thật là: con người không thể chạy cùng lúc nhiều task như là máy tính. Multi task thực chất là con người có khả năng đổi từ task này sang task khác một cách nhanh chóng mà task nào cũng chất lượng. Nghĩa là vào task thì tập trung, khi đổi task thì nhanh chóng tập trung vào task mới.

    Một số tips để cải thiện tình trạng phiên bản lỗi:
    - Liệt kê số task trong ngày và ưu tiên theo thứ tự. Sử dụng tứ đồ Gấp vs. Quan trọng để ưu tiên làm các việc quan trọng và gấp trước tiên.
    - Ước tính thời gian từng task và số task có thể hoàn thành trong ngày, tránh tham công tiếc việc rồi sau đó chê trách bản thân không hoàn thành.
    - Dùng calendar để set thời gian cho từng task để đỡ phải chồng chéo lên nhau.
    - Cải thiện khả năng tập trung bằng các bài tập dễ làm như luyện nghe, luyện viết.
    - Giảm tải cho não bằng cách tải các ý tưởng, cảm xúc (hoặc bức xúc) ra giấy.
    - Tập một môn thật chậm để giúp não bớt chạy lung tung và quay lại kết nối với cơ thể: đi bộ, vẽ, đan móc, yoga, thiền... 

    Chỉ khi nào single task giỏi thì multi task mới lên tay. 

    Còn những bài tập siêu khó như là tay trái cầm gươm, tay phải cầm súng thì cũng hay, nếu thích thì từ từ luyện :)

    Thứ Hai, 7 tháng 10, 2024

    TUỔI GIÀ HỌC BÙ CHO TUỔI TRẺ



    Hồi nhỏ mình không thích học môn văn, nhất là môn bình luận tác phẩm văn học. Không hiểu sao cái môn như vậy lại là môn chính và nhân hệ số khi tính điểm. Quá khổ sở.

    Lớn lên một chút, không thích học môn Giáo dục công dân. Nghe thấy "giáo dục" là thấy mình "bị giáo dục".

    Lên đại học, thù môn triết. Lại một lần nữa, môn đáng ghét lại có số tín chỉ cao vút. Kệ. Học đối phó cho qua thôi.

    Giờ lớn rồi, không ai bắt học nữa, thế mà lại lò dò đi học lại những môn này. Cơ bản đã hiểu hơn tại sao những môn này quan trọng và nhiều tín chỉ đến thế.

    Vì đến tuổi băm, tự dưng phát sinh nhu cầu hiểu về thế giới và diễn đạt chính mình.

    Có nhiều thứ, phải chi lúc trẻ bớt chống đối thì già có phải đỡ hơn không.

    KHÁNG CỰ, chính là một thế lực cũng mạnh mẽ không kém gì ĐỘNG LỰC.

    Kháng cự khiến cho góc nhìn cuộc sống bị giới hạn đi nhiều, sự tiếp xúc với cuộc sống bị bó hẹp trong một số vùng nhất định, cản trở ta đi tới.

    Điều đó giải thích tại sao nhiều khi khí thế phừng phừng mà cuối cùng không đi tới đâu. 

    Kháng cự là cảm xúc cần được ghi nhận, thấu hiểu và chăm sóc, hơn là phớt lờ, đánh giá thấp và đàn áp.

    Mà tốt nhất là, không riêng gì kháng cự, mọi cảm xúc đều cần được đối xử như thế. Nếu không thì, làm sao nó chịu nghe lời chúng ta?

    CON ĐƯỜNG TRỞ THÀNH GIÁM ĐỐC MARKETING


    Để đi đến cùng của một nghề, một người sẽ mất 15-20 năm. Điều này làm ta sợ: liệu có phải..., nếu...
    Vậy bạn thử vài bước ngâm cứu xem sao nhé.

    1. Nghiên cứu hình mẫu người giám đốc marketing xem ở đó có gì. 
    Nhìn bề ngoài, họ có vẻ hơi nghệ sĩ, hơi sâu sắc (tưởng hướng ngoại ai ngờ hướng nội), hơi cá tính và có gu, hơi cày bừa mà cũng hơi ăn chơi, hơi phóng khoáng, hơi cạnh tranh, hơi đanh đá, hơi kịch tính, hơi thị phi. 
    Họ kể những câu chuyện về chiến lược, về thương hiệu, về các chiến dịch, về thị phần, về các tác phẩm sáng tạo. Họ đi công tác thường xuyên, cả những hội thảo sang xịn mịn và cả ngồi ngoài đường nắng gió để hiểu thực tế.
    Họ thường làm việc cường độ cao, sống độc lập hoặc gia đình ít người. Trông có vẻ cô đơn.

    2. Quay lại với mình: Điều gì trong bạn thấy kết nối với những điều đó?
    - Bạn cảm thấy thế nào nếu đứng vào hàng ngũ đó?
    - Keyword nào mô tả họ và cũng là mô tả bạn?
    - Những điều này ở đâu trong ý nghĩa cuộc đời bạn?
    - Khi biết những vất vả của họ, phản ứng của bạn ra sao?

    3. Hiểu những "con đường"
    Có một vài những option có thể coi là tương đương, và mỗi lựa chọn đều có đường đi riêng của nó:
    - Trở thành giám đốc marketing trong một tập đoàn đa quốc gia. Là đi con đường chính thống và bài bản ngay từ đầu. 
    - Tự thân vận động, tự thân phát triển trong các công ty không có hệ thống đào tạo và bổ nhiệm. Hoặc di chuyển từ các công ty tập đoàn có đào tạo chính thống sang các công ty độc lập.
    - Làm giám đốc điều hành Agency. Đây không phải là một "giám đốc marketing", nhưng cũng là một lựa chọn nghề nghiệp tương đương, vẫn có khả năng dịch chuyển sang phía khách hàng nếu muốn.

    4. Đầu vào
    Có hai guồng chính đào tạo ra các giám đốc marketing trên thị trường. Nếu bạn đã xác định theo nghề, bạn nên nhảy vào cho sớm, nếu đi loanh quanh đời sẽ càng thêm mỏi mệt.
    - Vào "lò" của các tập đoàn ngay từ đầu.
    - Vào các agency đang làm việc với các "lò".

    5. Những cánh cửa dịch chuyển
    Mặc dù các tập đoàn tuyển người để đào tạo từ đầu, sẽ có những lúc thị trường phát sinh thêm những yêu cầu mới về kỹ năng. Khi đó cánh cửa sẽ được mở cho những người có kỹ năng phù hợp. Đó là các làn sóng digital marketing, e-commerce, data driven, growth, content marketing... Vậy bạn dự đoán xem, sắp tới sẽ là các làn sóng gì?
    Khi một doanh nghiệp độc lập trở nên lớn dần, nhưng lại không có nhân lực cấp cao được đào tạo từ dưới lên, cánh cửa sẽ được mở cho các nhân sự từ các tập đoàn bước lên một bước và chiến đấu bằng thực lực của mình.
    Cánh cửa cũng có thể được mở ở phía Agency, khi mà kinh nghiệm quản trị và thấu hiểu khách hàng của người phía Client cũng là một lợi thế lớn.

    6. Nếu bạn không đi tiếp thì sao?
    Không sao cả. Những gì bạn học về marketing luôn có thể hữu ích cho công việc sắp tới của bạn. Và không chỉ trong công việc, cả trong cuộc sống cũng thế. Lúc nào chúng ta cũng cần phải biết mình (định vị giá trị), biết người (hiểu nhu cầu khách hàng) và thể hiện bản thân (xây dựng thương hiệu) phải không?

    CÔNG CỤ: SỬ DỤNG THÁP NHU CẦU MASLOW KHI KHÔNG BIẾT ĐI ĐÂU VỀ ĐÂU

     


    Tháp nhu cầu Maslow là một kiến thức căn bản nhiều người có thể học được ở trường. Ban đầu, mình áp dụng nó trong công việc marketing: hiểu nhu cầu của người tiêu dùng, hiểu kích cỡ thị trường, và mong muốn hướng tới giá trị tinh thần của con người.

    Dần dần, mình bắt đầu áp dụng vào việc phát triển bản thân, của chính mình.

    Khi chưa trả lời được câu hỏi lớn: Tôi có mặt trên đời này để làm gì?, thì câu trả lời chấp nhận được có thể là: Vì có một cuộc đời đang cần được sống và tôi đã được phân công vào đó. Có thể, nó không có ý nghĩa nào khác ngoài việc mình cần phải đi hết một đoạn đường. Và tháp nhu cầu Maslow có thể là một tấm bản đồ đơn giản. Nó chỉ có 5 nấc, và chỉ cần đi hết là hoàn thành sứ mệnh.

    Trước hết, đây là 5 nấc có thứ tự. Nếu ta vẫn còn bơi lặn ở tầng 1-2, thì việc đặt câu hỏi ở tầng 5 cũng không ích gì.

    Chúng ta thường giao tiếp xã hội ở Tầng 3, khi mà chúng ta đã có chút thời gian, sau khi đã yên ổn với các tầng 1 và 2. Chúng ta bàn luận và ước mơ về 4 và 5. Và cũng thường xuyên nhận được phản hồi từ thực tế: Có thể chúng ta chưa đủ mạnh, có thể 1, 2, và 3 của chúng mình còn chưa xong. Vẫn còn thiếu tình yêu, thiếu cảm giác thuộc về, thiếu sự an toàn.

    Vậy nên mình mong cho chính mình hãy bình tĩnh mà enjoy đoạn đường. Khi nào đủ mạnh thì lên 4,5. Khi nào hết năng lượng thì lại quay về 3, 2, 1. Dù là ở đâu thì cũng là cuộc sống mà mình đã được assign.

    🍦 🍡 🍰

    ---

    Tami Pham, ICF ACC

    LCV Coaching Team

    Chủ Nhật, 7 tháng 7, 2024

    3x2 CÂU HỎI LÀM RÕ MỌI Ý TƯỞNG


     

    3 BƯỚC ĐI LÊN, RỒI LẠI 3 BƯỚC ĐI XUỐNG

    Hoặc là xuống trước lên sau đều được.

    Đây là kỹ thuật làm rõ một vấn đề mà khi mình trình bày ý tưởng với người khác (sếp chẳng hạn) thì sẽ được hỏi. Nếu chúng ta áp dụng kỹ thuật này cho chính mình thì, một là có thể tự mình làm rõ ý tưởng của mình hơn, và hai là trình bày với người khác một cách chắc chắn hơn, tâm thế vững vàng hơn.

    Chẳng hạn: Tôi muốn luyện tập sự kiên nhẫn trong vòng 1 năm tới bằng hoạt động đi bộ.

    3 bước đi lên: 

    - Vì sao bạn muốn kiên nhẫn hơn?

    (Bởi vì tôi hay bỏ cuộc khi đến gần cuối, rất phí thời gian công sức và không mang lại kết quả).

    - Việc đó ảnh hưởng đến cuộc sống của bạn như thế nào?

    (Khi khó quá, tôi thường hay chọn dừng lại hoặc thay đổi hướng đi, bởi vì tôi nghĩ mình có nhiều lựa chọn, không nhất thiết phải đương đầu hay đâm đầu vào một lối nào đó. Nhưng sau đó nhìn lại tôi thường thấy hối tiếc. Tôi không muốn lặp lại sự hối tiếc này nữa.)

    - Khi bạn không còn hối tiếc thì nó có ý nghĩa nào lớn hơn không?

    (Khi đó cảm giác hối tiếc sẽ thay thế bằng cảm giác chiến thắng và tự tin. Cuộc sống của tôi sẽ vui vẻ hơn và nhiều năng lượng hơn.)

    [Mục đích của 3 bước đi lên là để tìm ra ý nghĩa to lớn hơn đằng sau việc muốn làm, vai trò của nó trong bức tranh cuộc sống của bạn, từ đó củng cố động lực và sự tập trung trong quá trình thực hiện.

    3 bước đi xuống:

    - Bạn sẽ làm việc này như thế nào?

    (Tôi sẽ đi bộ mỗi ngày 30 phút rồi tăng dần lên 60 phút)

    - Bằng cách nào mà việc này cải thiện sự kiên nhẫn?

    (Đây là cách để tôi cam kết sẽ không bỏ cuộc trước thời hạn đặt ra. Tôi có thể thay đổi mục tiêu miễn sao là càng ngày thời gian cam kết càng dài hơn.)

    - Mục tiêu có thể thay đổi dựa trên tiêu chí nào?

    (Dựa trên tính khả thi. Giả sử nếu thời gian 30 phút là quá áp lực thì tôi sẽ điều chỉnh xuống. Vậy có 2 tiêu chí: khả thi, và không giảm theo thời gian.)

    [Mục đích của 3 bước đi xuống là để làm rõ cách thức thực hiện, dự báo những khả năng có thể xảy ra để đảm bảo là thực hiện được, ứng phó với rủi ro, và có kết quả, có thời hạn.]

    Nếu chịu khó, và với những việc quan trọng, bạn có thể hỏi nhiều câu đi lên và nhiều câu đi xuống. Còn như thông thường, thì mình coi đây là một trò chơi, chơi nhiều thì quen, không cần phải bận tâm hỏi bao nhiêu câu cho vừa, mà miễn sao mình thấy sáng tỏ là được.

    Have fun 😎

    Thứ Năm, 27 tháng 6, 2024

    ĐIỂM YẾU CỦA BẠN LÀ GÌ? - TRẢ LỜI SAO CHO THẦN THÁI?




    Đầu tiên, đừng để bị khớp với keyword "điểm yếu". Tại sao? Bởi vì không có 1 điểm mạnh nào mà không có điểm yếu. Ví dụ: một người có điểm mạnh là hoạt bát nhiều năng lượng (tính cách hướng ngoại) sẽ không thể có điểm mạnh của người có tính cách trầm lặng, hướng nội (có khả năng một mình đào sâu một vấn đề). Ví dụ: một người có điểm mạnh là bức tranh lớn thì sẽ không thể có điểm mạnh của người chi tiết.

    Vì vậy, thay vì bị căng thẳng vì "điểm yếu", chúng ta đổi góc nhìn thành "sự thật hiển nhiên" đằng sau điểm mạnh.

    Công cụ MBTI có thể giúp bạn nhìn theo hướng này một cách nhanh chóng. MBTI giúp đánh giá điểm mạnh, điểm yếu dựa trên 4 cặp biểu hiện: 1) năng lượng hướng nội vs. hướng ngoại, 2) tư duy bao quát, suy luận vs. chi tiết, dữ liệu, 3) ra quyết định theo phân tích lý trí vs. nương theo con người, 4) phong cách làm việc theo kỷ luật vs. linh hoạt, sáng tạo.

    Chỉ cần chấp nhận những sự thật này về bản thân, thoải mái với nó, thì ai hỏi gì cũng sẵn sàng trả lời thật là thần thái thôi :)

    Bài test tiếng Việt: https://www.tracnghiemmbti.com/ 
    Bài test tiếng Anh: https://www.16personalities.com/ 

    Have fun!

    CÂN BẰNG VS. THĂNG BẰNG

     


    Cuộc sống luôn diễn ra và dòng đời thì luôn nghiêng ngả. Cân bằng có thể chỉ xảy ra được trong thời gian ngắn ngủi mà thôi. 

    Hay là học cách đi dây như một người nghệ sĩ.

    Thứ Sáu, 24 tháng 5, 2024

    HƯỚNG DẪN SỬ DỤNG SẾP


     

    SỬ DỤNG ĐỊA VỊ CỦA SẾP

    Nói chuyện với đối tác bên ngoài, với phòng ban khác trong nội bộ, kể cả trong team mà gặp sự thờ ơ, thì chạy về trình bày ý tưởng lại với sếp, nếu sếp ủng hộ, thì nhờ sếp "nói một tiếng" với các bên là tự nhiên có trọng lượng. Tip: trước khi đi thuyết phục với bên ngoài, hãy bán ý tưởng cho sếp mình trước.

    SỬ DỤNG MỐI QUAN HỆ CỦA SẾP

    Muốn tìm nhà cung cấp mới, đối tác mới, nhưng không biết tìm đâu. Hỏi sếp biết đâu ra liền ngay lập tức và lại còn được giới thiệu sẵn cho, rộng đường làm việc. Biết sếp có network ở đâu, thân thiết với hội nào, giao thiệp với phòng ban nào... để biết khi nào thì đi nhờ vả sếp. Tip: trước khi nhờ sếp thì cũng đi dạo quanh 1 vòng trước vì mình phải có nỗ lực trước.

    SỬ DỤNG KINH NGHIỆM VÀ CHUYÊN MÔN CỦA SẾP

    Sếp nào cũng có giỏi một chuyên môn nào đó. Nếu bí đừng ngại hỏi. Nếu không bí cũng vẫn hỏi xin góp ý, biết đâu được sẽ lượm được ý tưởng bừng sáng nào đó từ sếp. Tip: Sếp cũng thích được hỏi ý kiến mà.

    SỬ DỤNG CƠ HỘI CỦA SẾP

    Sếp nào cũng có mặt giỏi mặt dở, cũng có lúc lâm nguy cần "cứu giá". Những lúc như vậy là cơ hội để bổ sung cho sếp, tạo thành đội mạnh và cũng là cơ hội để toả sáng. Tip: thường xuyên nhắc sếp là mình có thể làm gì làm gì để khi nào sếp bí sếp nhờ.

    SẾP LÀ SIFU

    Mentoring là nhiệm vụ của sếp. Không nên bỏ qua cơ hội này. Mentor là người đồng hành, chỉ bảo và dõi theo sự phát triển của nhân viên bằng cách sử dụng kinh nghiệm và chuyên môn thâm niên của mình. Đây là một mối quan hệ cần được thiết lập (mặc dù là nhiệm vụ của sếp nhưng không phải là đương nhiên auto diễn ra). Để danh chính ngôn thuận, nhân viên cần:

    • Đề nghị sếp làm mentor.
    • Mang đến một mục tiêu rõ ràng: trong thời hạn nào muốn phát triển cái gì, từ đâu đến đâu.
    • Thống nhất cách làm việc, ví dụ như bao lâu gặp nhau 1 lần, trong lúc gặp nhau thì làm cái gì.
    • Thông báo việc này đến công ty thông qua phòng nhân sự (một cách chính thức hoặc không chính thức tuỳ công ty yêu cầu).
    • Nhìn lại kết quả sau quá trình.

    SẾP LÀ COACH

    Cũng tương tự như vai trò Mentor, một số công ty yêu cầu các sếp thực hiện vai trò làm Coach.

    Coaching khác với mentoring ở chỗ sếp sẽ không đưa ra giải pháp hay chỉ bảo, mà sếp đặt câu hỏi nhiều góc độ khác nhau để giúp nhân viên hoàn thiện ý tưởng, kế hoạch của mình, hoặc tự nhìn thấy giải pháp sau khi suy nghĩ rành mạch. Coaching sẽ giúp một người từ giỏi trở thành xuất sắc thông qua sự kích thích sáng tạo, tư duy giải quyết vấn đề, và tư duy chịu trách nhiệm.

    Một sếp một nhân viên có thể có 2 mối quan hệ mentoring và coaching cùng lúc. Nếu sếp sẵn sàng thì mình tận dụng hết luôn nhé.

    Lưu ý khi sử dụng: Mặc dù sếp có nhiều công dụng như thế, nhưng đừng quên Sếp cũng là người, cũng có lúc mong manh. "Những lúc sếp mệt, sếp là sếp thôi."

    Thứ Bảy, 4 tháng 5, 2024

    [Sếp nói] KPI ĐẶT RA KHÔNG PHẢI LÀ ĐỂ ĐẠT ĐƯỢC



    Ừ thì cũng còn tùy sếp nào, nhưng các sếp ở công ty cũ của mình là như thế.

    Kiểu như:
    - Sếp: KPI này dựa vào đâu?
    - NV: Dựa vào dữ liệu lịch sử ạ.
    - Sếp: Dựa vào lịch sử làm sao có tương lai, trong lịch sử làm gì có cái công ty này. Mọi thứ được tạo ra từ ước mơ.

    Lần 2:
    - Sếp: KPI này dựa vào đâu?
    - NV: Dựa vào ước mơ của e ạ.
    - Sếp: Nhắm làm được không?
    - NV: Được ạ.
    - Sếp: Làm được thì đâu phải ước mơ.
    - NV:....
    - Sếp: Là như này, nếu nhắm làm được 100, mà đặt KPI 100 thì đâu cần mơ gì nữa. Phải đặt lên 150 hoặc 200, rồi nỗ lực hết sức, cuối cùng biết đâu đạt 120. Vậy mi lời được 20. Đó là năng lực mới khám phá của mi.

    Chịu hay không chịu thì cũng chịu thôi vì công ty hoạt động trên mindset như vậy. Nên chúng mình coi chuyện burn out là hết sức thường tình, vì nó là một cách để biết được giới hạn của bản thân, điều mà ai cũng tò mò muốn biết.

    Việc của chúng mình là làm hết sức, còn việc của sếp là trả lương cho đàng hoàng, và dù không đạt KPI vẫn có tiền thưởng an ủi thì OK hết.

    Thứ Sáu, 26 tháng 4, 2024

    GAP YEAR XONG QUAY LẠI - SẼ NHƯ THẾ NÀO?


    SẼ NHƯ THẾ NÀO - không phải là làm cách nào để quay lại, mà ở đây mình muốn kể lại, mô tả lại nó diễn ra qua những trạng thái nào, biết đâu nó có thể giúp bạn hình dung ra tình huống bạn sẽ trải qua.
    Mình gap year lần 1 là do năng lượng xuống thấp, hết pin. Gap year lần 2 là do thị trường xuống thấp, nền kinh tế không còn đủ sức trả lương cho tất cả mọi người.

    Cho dù là lý do gì đi nữa, cảm xúc lên xuống của mình cũng khá là tương tự: có đủ tiền không, có bị ra rìa không, có bị mất giá không, rồi có quay lại được không, có con đường nào khác mà không cần quay lại không, có đang kiểm soát được cuộc đời của mình nữa không...

    Rồi đến một lúc, mình nhận thấy rằng, câu trả lời của mình mỗi lúc mỗi khác, nhưng nếu có gì đó đọng lại, thì mình có vài thứ:

    1. Trước khi bạn quay lại, hay đi hướng khác, thì năng lượng phải mạnh, pin cần phải đầy, nếu không phải 100% thì cũng phải 60-70%. Vì chúng ta quan tâm quá nhiều đến chuyện "giờ phải làm gì" mà nhiều khi quên mất mức năng lượng. Hơn nữa, nghĩ nhiều cũng là nguyên nhân khiến năng lượng không thể tăng lên.

    2. Tâm thế "đón nhận" khi đi học thêm kỹ năng. Chúng ta thường thấy mình thiếu nhiều thứ, vậy giờ học thêm cái nào. Mà học thì tốn tiền bạc, thời gian, công sức, do đó sẽ tạo ra áp lực về ROI. Sẽ nhẹ nhàng hơn khi chọn tâm thế đón nhận: những gì mình chuẩn bị là một mảnh đất, cơ hội là một hạt giống sẽ đáp xuống mảnh đất của mình. Nếu chúng ta khăng khăng phải là hạt giống này mới được và bỏ qua hết những hạt giống không đúng ý mình, thì thời gian sẽ kéo dài và áp lực tăng lên. 
    Kể chuyện vui là trong lúc gap year lần thứ nhất, mình rắp tâm đi học nghề môi giới để sau này làm chuyên gia bất động sản. Mình lăn lộn trong môi trường mua bán được hơn 1 năm thì... Covid đến, ước mơ dừng lại. Thế nhưng có 1 hạt giống khác đã rơi xuống mảnh đất "chuyên gia bất động sản" mà mình đã cày xới, đó là quay lại đường đua corporate, NHƯNG ở một vai trò cao hơn trước khi gap year. Do đây là một công ty liên quan đến bất động sản, nên tự nhiên là mình có lợi thế so với các ứng viên khác.

    3. Luôn khám phá bản thân với một cái nhìn không phán xét. Mình hay có câu hỏi về năng lực thực sự của mình là đến đâu. Một trong những trở ngại lớn khi khám phá bản thân là sự phán xét, chê bai khi phát hiện ra những thứ không hay ho về mình. Rồi nản không khám phá nữa. Mình từng có không thích khi nhận thấy mình thường hay lao vào làm này làm kia mà quên mất xung quanh. Mình chê rằng vậy là không hay rồi. Nhưng nếu kiên nhẫn ghi nhận điểm không hay xong, thì mình sẽ đến được cái hay của nó, đó là "lao vào làm thì mới chủ động và ra kết quả chứ". Vậy là mình sẽ đi được đến bước 3 là có trong tay hai thứ để cân nhắc coi làm gì tiếp, chứ không dừng lại ở đoạn chê bai bản thân.

    4. Năng lượng sẽ tự sạc khi làm điều mình thích, ăn, chơi, vẽ vời. Đó là lý do chính đáng nhất trên đời rồi, nên không cần tra hỏi thêm về ý nghĩa, hay các loại câu hỏi tương tự.

    Chúc mọi người gap year vui vẻ.