Tiếng Việt: nhạy cảm
Tiếng Anh: sensitive
Hồi còn tuổi teen, đọc nhiều thơ văn tiểu thuyết. Thấy những cô gái chàng trai nhạy cảm thật là "thơ". Và mặc dù cuộc đời họ mong manh tan đi như một cơn gió, mình vẫn thấy nó đẹp.
Rồi "trời ban" cho một vài thứ nhạy cảm, về mặt sinh học, ví dụ như là dị ứng thời tiết, và một vài thứ nho nhỏ khác, thì mới cảm được sự phiền phức của sự "nhạy cảm". Nhạy cảm tâm hồn cũng đẹp cũng thơ, thoảng một cánh hoa rơi cũng làm trào dâng bao cảm xúc. Nhưng biên độ cảm xúc cao quá, và thường hơi không chính xác. Một câu nói vu vơ cũng làm ta lâng lâng hy vọng, một cái nhíu mày cũng làm ta rớt xuống đáy vực sâu, một cảnh đời nghèo khổ cũng khiến ta quặn thắt. Buồn, giận, mệt, down mood... khá nhiều.
Rồi dần dần mới hiểu ra, "nhạy cảm" làm một từ mang hướng tiêu cực. Từ có nghĩa tích cực là từ "tinh tế".
Nhạy cảm đi cùng sự yếu đuối, nắng hông ưa mưa hông chịu ghét gió kỵ mù sương. Vì vậy mà sức sống nó mong manh dễ vỡ. Tỉnh táo chút đi. Cô Lâm Đại Ngọc trong Hồng Lâu Mộng đã bị bà ngoại từ chối chọn cô cho cháu nội yêu của bà. [Vì lý do sức khoẻ]. Và đúng là cô cũng không qua khỏi. Cô Trà Hoa Nữ cũng thế.
Tinh tế cần sự mạnh mẽ. Không những có thể tự lo cho chính mình, còn có thể quan tâm đến người khác. Người tinh tế nhìn thấy những lỗi lầm, những hạn chế nhưng không nao núng. Người tinh tế cũng nhìn thấy cái đẹp, cũng cảm nhận sâu sắc, nhưng có thể bước vào và bước ra mà không chìm trong nước mắt hay bay bổng lên mây. Có một ranh giới mà ở đó, cảm xúc đè bẹp ta, hay là ta đủ sức để mang nó.
Nhạy cảm rất có tiềm năng để trở nên tinh tế. Để tinh tế, thì cần đi qua sự nhạy cảm, và rèn luyện để gia cố nội lực. Cô giáo chúng tôi bảo thế.
Nhạy cảm để cảm nhận. Tinh tế để nhận biết và thấu hiểu. Nội lực để buông (khi cần buông) và vượt lên trên.
