Hồi đó mình tưởng là buông thì nó mất. Nên trước khi buông thứ gì là suy tính dữ lắm. Rồi thì đa số là không buông, mình ráng thêm một tí.
Rồi từ từ mình nhận ra là buông thì nó lỏng ra tí thôi, nó mất hay không thì còn tuỳ nó có bỏ chạy khỏi ta hay không nữa. Nhiều khi buông ra cái nó được tự do nó lại thích, thế là lại bám vào. Muốn bỏ lại phải cắt đứt nữa kia.
BUÔNG CÁI NÀY BẮT CÁI KIA
Nếu mình buông không được thì thôi mình "buông này bắt kia". Thế là mình vẫn có cái để cầm nắm, có cái để yên tâm. Mà cầm nắm cái mới cũng mới mẻ hay ho thú vị đó chứ. Đó cũng là con đường để phát triển.
BUÔNG LỎNG CHỨ KHÔNG BUÔNG BỎ
Hồi đó tôi đi học đánh tennis. Tuần nào tập nhiều thì tay bị phồng lên. Bạn tôi chơi lâu thì bàn tay bị chai hết mấy chỗ. Còn thầy của chúng tôi thì bàn tay vẫn rất mềm mại hồng hào không chai một tí nào. Thầy bảo là cứ nắm chặt cứ gồng thì chơi không lên được. Bởi vì muốn siết chặt thì trước đó phải buông lỏng. Còn chúng tôi thì chỉ có chặt và chặt hơn :) Và chai tay :)
BUÔNG XẢ CHỨ KHÔNG BUÔNG BỎ
Có những thứ chỉ cần buông ra cho nó tự đi, chứ đuổi thì nó không đi, ném nó cũng không đi. Ví dụ như là cảm xúc. Ví dụ như là những kỷ niệm buồn. Ví dụ như là sự thù hận. Ví dụ như là sự tổn thương của đứa trẻ bên trong. Nên chỉ có thể buông ra và để tự nó bốc hơi. Không níu lấy, cũng không ghét bỏ.
NHẤT ĐỊNH LÀ BUÔNG BỎ
Nếu nhất định phải bỏ, thì trước hết là buông, rồi bỏ. Không chơi kiểu ném đi rồi lại níu lại, hoặc cho phép nó quay lại. Có những thứ không cắt đứt thì sẽ không chịu đi, không bốc hơi đi tí nào, mà càng ở lâu thì lại càng lớn. Ví dụ như là cơn nghiện. Nghiện việc. Nghiện drama. Nghiện bàn tán. Nghiện đanh đá. Nghiện thức khuya. Nghiện mua sắm. Nghiện "bán than". Nghiện so sánh. Nghiện bình an....
Rốt cuộc thì có lẽ đây là thứ khó nhất, vì thật sự là nó sự "mất đi". Dù cho là tốt hay xấu thì "mất đi" vẫn là điều gì đó to tát.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét