Nếu mình giỏi hơn, mình sẽ tự tin hơn.
Nếu mình đẹp hơn, mình sẽ tự tin hơn.
Nếu mình có sự nghiệp, mình sẽ tự tin hơn.
Nếu mình có giá trị, mình sẽ tự tin hơn.
Tiếc rằng mình không giỏi, mình không đẹp, mình không có sự nghiệp rực rỡ, mình không tạo giá trị gì to tát.
Những suy nghĩ này như bóng tối. Bóng tối không cần mời. Nó thường xuyên ngự trị.
Chiến đấu với bóng tối là vô ích. Xua đuổi bóng tối là vô ích. Nhốt bóng tối lại là vô ích. Che đậy bóng tối là vô ích.
Cũng như việc mình cố để giỏi hơn, cố để đẹp hơn, cố để xây dựng sự nghiệp, cố để tạo thêm giá trị.... Là mình đang gồng lên chiến đấu với bóng tối.
Hoặc là mình tỏ ra tự tin, tỏ ra thông minh, tỏ ra sáng suốt, tỏ ra điềm tĩnh... Là mình đang gồng lên che giấu bóng tối.
Nhưng con người không phải là đối thủ của bóng tối. Chỉ có ánh sáng mới là đối trọng của bóng tối.
Ánh sáng của nhận thức, nhận ra giá trị của mình không chỉ nằm ở thành tích.
Ánh sáng của nhìn nhận, chấp nhận mình chưa hoàn hảo.
Ánh sáng của tôn trọng, tôn trọng chính bản thân mình.
Ánh sáng của bao dung, thôi trách bản thân vì những điều đã xảy ra.
Ánh sáng của yêu thương, nhìn vào nỗi đau của mình mà không phán xét.
Anh sáng của đủ đầy, thôi xem bản thân mình là một dự án cần sửa chữa.
Bóng tối của tự ti có khi vẫn còn đó, nhưng sẽ rút lui dần khi ánh sáng tràn vào.
Không nhất thiết chiến đấu với nó.
Không nhất thiết gồng lên che giấu nó.
Thương mình trước. Được thương rồi sẽ tự tin hơn.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét