Câu này có hơi mang tính chất giật gân câu view một chút. Nhưng ý là:
Oán trách giống như một phiên toà kết luận bị cáo là có tội. Nhưng trong phiên toà đó, chính mình vừa là bị cáo, vừa là nguyên cáo, vừa là công tố viên, vừa là bồi thẩm đoàn, vừa là thẩm phán, vừa là công chúng. Một mình đóng hết tất cả các vai, one man show, nên có sự nghi ngờ về tính chính xác và công tâm. Ai có thể một mình đóng từng đó vai?
Khả năng là, một mình thì không đủ góc nhìn nên chỉ nhìn ở những sự kiện hạn hẹp trước mắt. Chẳng hạn, khi có một thất bại xảy đến, một quyết định sai lầm, một cơ hội bị bỏ lỡ, một điểm yếu chưa cải thiện được... Và thế là nhận được bản án: ngu, kém, loser.
Phiên toà khi đó thường từ chối nhìn đầy đủ bức tranh, ví dụ như hoàn cảnh khi ấy, nguồn lực khi ấy, sự hiểu biết khi ấy... cũng như xu hướng chối bỏ hết những nỗ lực, những kết quả be bé, những tiềm năng mới...
Oán trách khiến ta mắc kẹt.
Nhìn nhận và thay đổi mới giúp ta trưởng thành.
Hãy hiểu rằng quyết định có sự cân nhắc là quyết định tốt nhất tại thời điểm đó trong hoàn cảnh đó. Dự tính chưa đúng là một bài học để lần sau dự tính đúng hơn.
Ai được ghi nhận cũng có động lực để làm tốt hơn. Ai bị chê cũng trở nên buồn, chán nản và mất niềm tin. Chê người khác thì còn ngại, chê mình thì lại hay tự cho mình cái quyền (nên thôi đừng làm vậy).
Nhiều khi thấy cứ muốn làm người thành công, người tốt, người bao dung. Vậy cứ tập bao dung với mình trước nhỉ.
+ Chấp nhận (và biết ơn) tài năng và cơ thể vật lý được ban cho.
+ Bản thân là một thực thể phát triển, không phải là một dự án lỗi cần được sửa chữa.
+ Hiểu mình hơn, để thương mình hơn.
+ Giúp bản thân phát triển, tạo gía trị, trở thành người mình muốn, theo từng giai đoạn.
+ Nhưng không dính mắc về giá trị và con người muốn trở thành, nếu điều đó trở thành nỗi khổ. Ngừng oán trách ngay ở khúc này và rút ra bài học để có sự thay đổi tiếp theo.
-Yêu-
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét