Thứ Tư, 11 tháng 2, 2026

Một khi đã có nhận thức, thay đổi sẽ bắt đầu



Chúng ta thường nghĩ thay đổi bắt đầu từ hành động. Đổi công việc. Kết thúc một mối quan hệ. Đưa ra một quyết định lớn.

Nhưng, trước khi hành động, thay đổi bắt đầu từ nhận thức. Và một khi đã có nhận thức, ta không còn có thể tiếp tục như cũ.

Nhận thức là điểm không thể quay lại

Trước khi nhận ra vấn đề, ta có thể sống rất lâu trong sự quen thuộc:
- Ở trong một môi trường không còn phù hợp
- Làm việc theo cách làm mình kiệt sức
- Chấp nhận những điều đi ngược lại giá trị cá nhân

Nhưng khi đã nhìn thấy sự lệch pha đó, dù chưa hành động ngay, ta sẽ không còn bình thản như trước. Nhận thức giống như bật đèn trong một căn phòng tối. Ánh sáng không ồn ào. Nhưng nó thay đổi mọi thứ.

Nhận thức không phải là hiểu bằng lý trí

Chúng ta “biết” rất nhiều:
- Biết cần cân bằng công việc – cuộc sống
- Biết cần đặt ranh giới
- Biết cần xây dựng văn hóa lành mạnh

Nhưng biết không đồng nghĩa với nhận thức. Nhận thức xảy ra khi một điều không chỉ đúng về mặt lý thuyết, mà chạm đến toàn bộ con người ta. Khi ta không còn có thể tự hợp lý hóa những điều làm mình hoặc đội ngũ tổn thương.

Đó là khoảnh khắc ta nói: “Điều này không còn đúng với mình nữa.”

Nhận thức không đến từ kiến thức

Kiến thức có thể giúp ta nói hay hơn trong một cuộc họp. Nhưng nó không tự động làm ta lãnh đạo tốt hơn. Một người có thể đọc rất nhiều sách về quản trị, nhưng vẫn lặp lại mô hình kiểm soát hoặc phòng thủ.

Nhận thức không đến từ việc tích lũy thông tin. Nó đến từ trải nghiệm đủ sâu và sự thành thật đủ lớn.
- Khi ta nhận ra mình đang dẫn dắt bằng nỗi sợ
- Khi ta thấy mình phản ứng thay vì lắng nghe
- Khi ta hiểu rằng kết quả không thể bù đắp cho sự tổn thương dài hạn

Đó là lúc nhận thức xuất hiện.

Khi đã có nhận thức, ta phải lựa chọn

Trước khi nhận ra, ta có thể đổ lỗi cho hoàn cảnh. Sau khi nhận ra, ta có trách nhiệm lựa chọn. Ta có thể vẫn ở lại. Vẫn tiếp tục. Nhưng đó sẽ là một quyết định có ý thức. Và trưởng thành – trong công việc lẫn cuộc sống – bắt đầu từ chính điểm này.

Kể cả khi ta không hành động ngay — sự thay đổi vẫn diễn ra

Thay đổi bên ngoài thậm chí có thể diễn ra chậm hơn chuyển động bên trong. Có thể ta vẫn ở lại. Vẫn làm công việc đó. Vẫn ở trong mối quan hệ đó. Nhưng khi đã nhận ra mình đang phản bội cảm xúc của mình, sự khó chịu chính là dấu hiệu của chuyển hóa.

Đó là bản năng sinh tồn và tự sửa chữa của con người. Đứt tay sẽ tự lành. Gặp điều nguy hiểm sẽ tránh. Hay nhẹ nhàng hơn, chỉ cần camera lia tới là tự động chỉnh dáng.

Làm thế nào để nuôi dưỡng nhận thức?

Nếu bạn tin tưởng vào cơ chế tự bảo vệ và tự sửa chữa, có lẽ không cần suy nghĩ quá nhiều về việc "nên làm gì", mà chỉ cần tạo điều kiện để nhận thức đến. Rồi sau đó mọi việc sẽ được giải quyết theo cách của nó. 

Nhận thức không tự nhiên xuất hiện trong môi trường quá bận rộn và quá ồn ào. Dưới đây là một vài điều bạn có thể làm để tạo điều kiện cho nhận thức đến:

• Tạo khoảng dừng
Không phải mọi vấn đề đều cần phản ứng ngay. Khoảng lặng giúp ta phân biệt giữa phản xạ và nhận thức.

• Thành thật với cảm xúc của mình
Mệt là mệt. Sợ là sợ. Áp lực là áp lực. Khi không gọi đúng tên cảm xúc, ta sẽ không hiểu được hành vi của mình.

• Ở lại với sự khó chịu
Nhận thức thường đi kèm cảm giác không dễ chịu. Nó làm sụp đổ hình ảnh ta từng tin về mình. Nhưng chính sự khó chịu đó mở ra cơ hội thay đổi thật sự.

• Học từ trải nghiệm, không chỉ từ lý thuyết
Sai lầm lặp lại nhiều lần thường là lời nhắc mạnh mẽ nhất. Nếu đủ dũng cảm nhìn thẳng vào nó, ta sẽ không lặp lại theo cùng một cách nữa.

Thay đổi BỀN VỮNG thường không bắt đầu từ quyết tâm mạnh mẽ. Nó bắt đầu từ một khoảnh khắc rất yên: Khi ta đủ thành thật để nhìn thấy sự thật.

Một khi đã có nhận thức, ta có thể thay đổi chậm. Nhưng ta sẽ không còn sống một cách vô thức.

Và trong lãnh đạo cũng như trong cuộc sống, đó là bước chuyển quan trọng nhất.

Chủ Nhật, 18 tháng 1, 2026

/Nhạy cảm/ - /Sensitive/


Tiếng Việt: nhạy cảm

Tiếng Anh: sensitive

Hồi còn tuổi teen, đọc nhiều thơ văn tiểu thuyết. Thấy những cô gái chàng trai nhạy cảm thật là "thơ". Và mặc dù cuộc đời họ mong manh tan đi như một cơn gió, mình vẫn thấy nó đẹp.

Rồi "trời ban" cho một vài thứ nhạy cảm, về mặt sinh học, ví dụ như là dị ứng thời tiết, và một vài thứ nho nhỏ khác, thì mới cảm được sự phiền phức của sự "nhạy cảm". Nhạy cảm tâm hồn cũng đẹp cũng thơ, thoảng một cánh hoa rơi cũng làm trào dâng bao cảm xúc. Nhưng  biên độ cảm xúc cao quá, và thường hơi không chính xác. Một câu nói vu vơ cũng làm ta lâng lâng hy vọng, một cái nhíu mày cũng làm ta rớt xuống đáy vực sâu, một cảnh đời nghèo khổ cũng khiến ta quặn thắt. Buồn, giận, mệt, down mood... khá nhiều.

Rồi dần dần mới hiểu ra, "nhạy cảm" làm một từ mang hướng tiêu cực. Từ có nghĩa tích cực là từ "tinh tế".

Nhạy cảm đi cùng sự yếu đuối, nắng hông ưa mưa hông chịu ghét gió kỵ mù sương. Vì vậy mà sức sống nó mong manh dễ vỡ. Tỉnh táo chút đi. Cô Lâm Đại Ngọc trong Hồng Lâu Mộng đã bị bà ngoại từ chối chọn cô cho cháu nội yêu của bà. [Vì lý do sức khoẻ]. Và đúng là cô cũng không qua khỏi. Cô Trà Hoa Nữ cũng thế.

Tinh tế cần sự mạnh mẽ. Không những có thể tự lo cho chính mình, còn có thể quan tâm đến người khác. Người tinh tế nhìn thấy những lỗi lầm, những hạn chế nhưng không nao núng. Người tinh tế cũng nhìn thấy cái đẹp, cũng cảm nhận sâu sắc, nhưng có thể bước vào và bước ra mà không chìm trong nước mắt hay bay bổng lên mây. Có một ranh giới mà ở đó, cảm xúc đè bẹp ta, hay là ta đủ sức để mang nó.

Nhạy cảm rất có tiềm năng để trở nên tinh tế. Để tinh tế, thì cần đi qua sự nhạy cảm, và rèn luyện để gia cố nội lực. Cô giáo chúng tôi bảo thế. 

Nhạy cảm để cảm nhận. Tinh tế để nhận biết và thấu hiểu. Nội lực để buông (khi cần buông) và vượt lên trên.

Thứ Bảy, 17 tháng 1, 2026

Sợ rằng mình sẽ SỢ


 

- Chị sao rồi? Vẫn làm ở chỗ đó chứ hả?

- Hôm nay thì đúng. Ngày mai thì không.

- Hihi. Hỏi đúng lúc ghê.

- Đúng vậy.

- Vậy sắp tới chắc chị đi chơi tiếp hả?

Đó là nó nói vậy, chứ còn trong lòng mình ra sao thì nó có biết đâu.

Nói về sự kiện sẽ xảy ra, thì sẽ là: nghỉ làm, đi đâu đó, nghĩ coi mình muốn làm gì tiếp, nói chuyện thử với người này người kia, coi ý tưởng mình có ổn không, đi xin việc tiếp, đi học, đi làm gì đó kiếm chút tiền, thử cái gì đó...

Không có gì mới. Điều tốt nhất nên làm lúc này là chuyển mode cho phù hợp để sống trọn vẹn một giai đoạn mới. Vừa làm những điều mình muốn, vừa chăm sóc nỗi sợ của mình để làm cái gì ra cái đó, kể cả ngủ cũng phải ngủ cho ra ngủ, làm biếng cũng phải cho ra làm biếng.

Nhưng, kể cả mình không sợ gì, thì mình vẫn e rằng rồi mình sẽ sợ. Sợ nỗi SỢ sẽ đến. Thế là vừa mới hết sợ thì lại sợ tiếp.

Sợ nỗi SỢ. Cặp đôi "sợ" này khá bền vững và bất bại. Các cao nhân cũng đã thừa nhận là không thể làm cho nỗi SỢ biến đi, vì nó là bản năng sinh tồn của loài người (mà loài nào cũng thế, phải không).

Nên rốt cuộc là trong cái cặp đôi "sợ nỗi SỢ" này, ta chỉ có thể làm gì đó với chữ "sợ" đầu tiên. Đó là nỗi sợ được thêu dệt bằng lý trí và sự tưởng tượng rằng sẽ....

Vậy là sẽ có hai cái sợ. Cần có hai chiến lược. Cái SỢ kiểu bản năng, thì chấp nhận, nhìn nhận, xoa dịu, làm lành. Cái sợ bằng sự suy diễn thì từ từ bớt đi. 

Rốt cuộc thì chỉ có lý trí là nghe lời ta, còn bản năng thì... thường là không.

Thứ Sáu, 16 tháng 1, 2026

GEN AI, AGENTIC AI và nỗi lo mất việc làm

Câu chuyện này ở trong sách giáo khoa cấp 1 hồi tôi còn đi học. Bây giờ không biết sách giáo khoa mới có còn nữa không.

Hồi đó chưa có mấy con khủng long AI, nên bối cảnh là chiếc máy dệt.

---

XIN MỜI ÔNG RA CHO!

Sau nhiều năm nghiên cứu, Giắc-ca chế tạo ra được máy dệt. Ông tưởng rằng thứ máy đó sẽ giảm được nhiều công sức cho những người thợ dệt nước ông. Nhưng không ngờ chính những thợ dệt lại hoảng sợ trước năng suất của máy. Họ sợ mất nghề làm ăn. Thế là họ kéo nhau đến đập tan cỗ máy ra…

Một buổi tối, có một người ăn mặc sang trọng tìm đến căn nhà tồi tàn của ông:

Tôi xin phép được nói chuyện với nhà phát minh Giắc-ca.

- Vâng, tôi đây. Ông cần gì?

Khách rút ra một tờ danh thiếp ghi tên một hãng buôn lớn của nước Anh và nói:

- Tôi muốn đề nghị với ông một việc rất hời. Nếu ông bằng lòng trao cho chúng tôi quyền sử dụng phát minh của ông, chúng tôi sẽ biếu ông năm vạn bảng Anh và mời ông làm phó giám đốc của hãng với số lương tháng năm nghìn bảng nữa…

- Ông nói sao? Tôi sẽ bán cho các ông phát minh của tôi về máy dệt?

- Vâng. Chúng tôi biết phát minh của ông không được khuyến khích ở nước Pháp. Chỉ có người Anh chúng tôi mới nhìn xa, thấy rộng…

Giắc-ca cười gằn:

- Hừ! Ít ra thì trước mặt tôi – một người Pháp – ông cũng không được bài xích đồng bào tôi như vậy. Tôi tuy bị hiểu nhầm nhưng chẳng bao giờ phản lại quyền lợi anh em thợ thuyền nước tôi… Xin mời ông ra cho…

---

Ngày nay không dễ gì mà kéo nhau đi đập tan mấy con AI đó ra. Nhưng đập thì đập, con người sẽ vẫn luôn hướng tới TĂNG NĂNG SUẤT LAO ĐỘNG.

Nếu ngày xưa bạn từng mơ ước làm điều gì đó mà năng lực hạn chế chưa thể làm, thì bây giờ danh sách đó có thể là bản đồ kho báu của bạn đó. Thử xem với AI thì ta có thể làm được bao nhiêu thứ trong số đó.

Vừa tối hôm qua anh bạn tôi khoe là giờ anh có 1 cái playlist nhạc do anh làm ra, trong sự tức tối của tôi vì cách đây vài năm, để viết được vài bài tôi đã phải lặn lội đi trại sáng tác và vô cùng tự hào vì xung quanh chẳng có mấy người làm được việc đó.

Ok anh hãy đợi đấy. Danh sách "chưa làm được" của tôi thì rất dài và hãy chờ xem tôi sẽ khoe cái gì.


Trước ngày em đến (Me before you)

 


Một tiểu thuyết ngôn tình.

Hơn 600 trang nhưng cũng trôi qua nhanh khi ngồi đọc kiểu như ăn bắp rang bơ, nghĩa là không có cao trào, không có kịch tính, và nghĩ rằng mình đoán được cốt truyện. Nhưng vẫn cứ đọc, giống như ăn bắp rang bơ thì không muốn dừng, tay vẫn cứ bốc cho đến khi hết không còn hạt nào nữa thì thôi, à còn khoắng khoắng mấy cái nữa rồi mới thôi hẳn.

Những ai có "triệu chứng" tương tự khi đọc Hồng Lâu Mộng thì có thể hợp với cuốn này.

Điều thú vị nhất với tôi là những mô tả rất cận cảnh về cảm xúc của con người. Nó đa dạng đến thế, và cũng phức tạp đến thế, nhưng thật ra nó cũng diễn biến theo quy luật chung thường thấy (nếu như ta thấy). Và cảm xúc có thể dẫn đến những hành động và quyết định có thể xoay chuyển cả cuộc đời.

Ngẫm lại với mình quả không sai. Những quyết tâm bừng bừng khí thế của mình trong đời cũng toàn là vì một cảm xúc nào đó gây ám ảnh.

Tôi thích nhân vật nam chính một cách hoàn toàn, và dành một chút tâm thế học hỏi đối với nữ chính. Tôi không biết liệu cách nghĩ của nam chính (và tôi) có hợp với nhiều người hay không, khi tin tưởng người khác hoàn toàn có khả năng và biết phải làm gì với cuộc đời họ. Một khi họ đã nhận thức, đã chấp nhận/đồng ý/quyết tâm rằng họ sẽ làm, thì họ không nhất thiết PHẢI cần đến mình nữa.

Tôi chưa xem phim, nhưng cũng tò mò coi poster và thấy hoàn toàn hài lòng với dung mạo của chàng.

Một tác phẩm nhẹ nhàng với một ít trauma, một ít nước mắt, và nhiều đanh đá một cách đáng yêu để đọc cùng với mứt và nắng vàng ngày Tết.

Thứ Bảy, 10 tháng 1, 2026

PHÉP SO SÁNH BÊN HÔNG CHỢ BẾN THÀNH


 Chiều cuối năm. Sài Gòn và nhiều nơi khác mát mẻ một cách lạ thường.

Tôi trốn làm và đi bộ ra bùng binh trước chợ Bến Thành để giả đò làm như khách du lịch.

Tôi chọn một quán cóc bên hông chợ và gọi một trái dừa tươi, gọt đẹp nhẵn bóng, và đó là lý do vì sao mà giá của nó gấp 3 lần trái dừa cũng gọt nhưng không đẹp.

Tồi ngồi ngay góc ngã tư và sát lề đường. Khách du lịch nườm nượp lướt qua trước mặt, phía sau, bên trái, bên phải.

Trước mắt tôi là show thời trang Á, thời trang Âu, thời trang Ấn Độ, thời trang đường phố, thời trang đi bộ, thời trang đi bar, thời trang bụi đời... được trình diễn bởi nam phụ lão ấu, người mẫu cao thấp, mập ốm, tóc dài tóc ngắn, da đen da trắng, tóc thẳng tóc quăn....

Tôi bỗng nhớ lại một ý nghĩ của mình, cách đây vài năm, khi bâng quơ ngồi ngắm thiên hạ qua đường ở một thành phố đông đúc ở Mỹ, nơi người ta gọi là melting pot, một nồi lẩu thập cẩm về sự đa dạng. Lúc đó tôi đã nghĩ, ở đây không có ai khác biệt hay dị thường, vì ai cũng khác nhau, nó chỉ là sự đa dạng. Chả bù với thế giới của chúng tôi, khi mà chỉ cần tăng cân nửa ký cũng trở thành nỗi trăn trở rất đáng để mất ngủ và than thở với tất cả những đứa bạn cả thân lẫn không thân.

Quán cóc chợ Bến Thành lại nhắc tôi lần nữa về phát hiện đó. Nhờ vậy mà việc tăng mấy ký lô của tôi trong năm vừa qua hẳn không làm thay đổi chút gì khi tôi đặt mình ở đây, so sánh mình với đám người qua lại.

Ý nghĩ đó khiến tôi chợt thấy chợ Bến Thành thật là đẹp và thăng hoa. Tôi ngồi lâu hơn gấp 3 lần để uống hết một trái dừa trước khi về nhà. Cũng đáng thôi, trái dừa gọt đẹp và có giá gấp 3 lần.

Thứ Sáu, 9 tháng 1, 2026

CÔNG THỨC ĐỊNH VỊ GIÁ TRỊ CHO BẢN THÂN


 

Có những ngày, không biết mình là ai và đây là đâu, hay là kiểu hôm nay trời nhẹ lên cao, tôi buồn không hiểu vì sao tôi buồn.

... Thì cũng không sao đâu.

Có những giai đoạn trong cuộc đời, chúng ta thấy những thứ mình theo đuổi trước đây bây giờ không còn giá trị. Và trong lúc chưa tìm được hệ giá trị mới, thì nó có hơi chông chênh, lao chao một chút.

Định vị giá trị cũng giống như tìm một điểm neo. Điểm neo có thể là một vài thứ bên ngoài, cũng có thể là một cái trục bên trong.

Nếu chúng ta được nuôi nấng và lớn lên bình thường, chúng ta sẽ neo giá trị của mình vào một số benchmark của xã hội. 

Ví dụ:

Giá trị = giá tiền. Tiền là một phát minh vĩ đại của nhân loại, quy đổi hết tất cả mọi thứ mà con người cần ( cả ăn được và không ăn được) thành đơn vị đo lường chung. Nếu ai đó đồng ý mua tác phẩm của bạn, mua thời gian của bạn bằng tiền, hiển nhiên bạn thấy tác phẩm của mình và thời gian của mình có giá trị.

Giá trị = thành tích. Quá rõ ràng, từ bé đến lớn ai cũng bị ám ảnh bởi chuyện mình làm được cái gì hay không. Đi làm thì KPI, result oriented. Về nhà thì vợ đẹp con ngoan ba tầng bốn bánh.

Giá trị = điều có ích cho người khác. Chỗ này thì hơi khó chút. Như thế nào là có ích, và người khác là người nào. Cũng lắm khi có sự hiểu lầm dẫn đến câu hỏi ngược lại về chuyện ai đó có ích cho ai đó hay không.

Giá trị = vẫn còn có mặt, vẫn còn tỉnh táo. Nghĩa là chưa bị vô tù, chưa vô nhà thương điên, chưa làm chuyện gì phá hoại, chưa buông xuôi. Nhà nước vẫn coi là công dân tốt. Gia đình vẫn muốn nhìn thấy mặt. Vũ trụ vẫn cho mình sống tiếp. Bản thân vẫn chăm sóc mình hàng ngày.

Còn những khi mông lung, cần phải xác định lại, thì mình có hai cái tool, lâu lâu có thể lấy ra xài, cũng tàm tạm.

TOOL HƯỚNG NGOẠI

Là bí kíp của marketing mà mình thấy là áp dụng vô cuộc sống cũng được. Công thức này xuất phát từ bên ngoài trước, rồi mới quay về bên trong.

3 câu hỏi magic question:

1. Mình muốn có giá trị với ai? Với cuộc đời mà tạo hoá đã "giao phó" cho mình (là cuộc đời của chính mình đó), hay là cha mẹ, người đã sinh ra ta (mặc dù lúc đó không biết đứa con mình sẽ ra sao hết), hay là những người kề cận mỗi ngày, hay xa hơn nữa là quê hương đất nước, trái đất, thiên hà...

2. Mình có gì để có thể có ích cho đối tượng đó? Thời gian, công sức, kết quả, sự quan tâm, một nụ cười, hay chỉ là bớt gây rối thôi cũng được.

3. Bao nhiêu và bằng cách nào? Vậy là bây giờ cần có gạch đầu dòng về hành động. Rồi thực hiện theo đó. Nếu không ổn? Thì quay lại sửa các gạch đầu dòng. Rồi lại thử lại.

TOOL HƯỚNG NỘI (SELF-REFLECTION, SELF-COACHING)

Là việc nhìn lại trải nghiệm cá nhân. Gom gom những sự việc khiến ta suy tư, và thử phân loại.

Điều gì làm cho mình thấy đi lạc? Điều gì làm mình cảm thấy được trở về?

Điều gì mình có thể chấp nhận? Điều gì mình không thể?

Điều gì khiến mình cảm nhận sâu sắc? Điều gì không?

Nhịp điệu nào làm mình lên năng lượng? Nhịp điệu nào rút cạn năng lượng của mình?

Khi không bị áp lực hay lý lẽ nào, điều gì mình muốn làm nhất?

Những lúc đầu óc thư giãn nhất (lúc đi tắm, lúc thiu thiu ngủ, lúc phê nhạc, lúc tập trung cầu nguyện ông bà tổ tiên...) có keyword nào bất thần rơi xuống mà khiến mình sáng bừng?

*** Cuối cùng thì, nếu không biết bám vào đâu cho xứng đáng, thì mình nghĩ, bám vào mình là... chắc ăn nhất. 

Bởi vì, còn thở là còn gỡ.