Thứ Bảy, 20 tháng 6, 2026

Yêu thể chất nhưng lười thể thao

 


YÊU THỂ CHẤT

Vì là thích đẹp. Thích da dẻ tươi sáng, hồng hào, khí chất. Thích dáng đi nhẹ nhàng thanh thoát. Thích chân tay rắn chắc không bở. Thích mặc quần áo nào cũng được mà không ngại lộ bụng mỡ tay thô.

Vì là thích khoẻ. Thích làm những việc này nọ kia mà không bị trở ngại về thể lực. Thích đi chạy giải để lấy huy chương, thích những chuyến đi vài ngày mà không cần giường, thích những dự án này nọ dù nó có hoạt động xuyên đêm.

LƯỜI VẬN ĐỘNG

Hồi nhỏ có bài hát ai cũng thuộc: Muốn khoẻ đẹp thì hãy tập thể thao. Ai muốn khoẻ đẹp thì hãy tập thể thao.

Còn tôi muốn khoẻ đẹp nhưng không thích tập thể thao. Thể thao giúp người ta giải stress, còn tôi stress vì thể thao. Vì học chơi hoài mà không có khá lên, kết quả chỉ thấy đau nhức, mất tiền, mất thời gian, và chê bai bản thân. Chơi tập thể thì mình làm cho đội mình thua, xong rồi cảm xúc chùng xuống một cục. Tới lịch đi tập thì đấu tranh xem là hôm nay mình cố để ra sân hay là mình bỏ cuộc và đi ngủ tiếp. Nhà ở khu căn hộ, đi mười bước thì tới hồ bơi, đi thêm mười bước nữa là tới phòng gym, nhưng từ khi đến ở, chỉ thử một lần cho biết thế nào, rồi thôi.

NHỮNG "TÌNH YÊU" CŨ

Tình hình thể dục thể thao quá là bết bát. Nhưng tôi phải cứu lấy thể chất của mình. Thời còn trẻ tôi thử những môn có nhạc: aerobic, chachacha, tango, modern dance, salsa, bachata, zumba...

Qua tuổi "băm" bắt đầu thử các kiểu yoga.

Qua tuổi bốn mươi nghiên cứu các kiểu thiền.

"TÌNH YÊU" MỚI

Tình yêu mới là thân vận. "Thân vận" không phải "vận động" (không thuộc cụm từ "lười vận động), mà là body movement, sự kết hợp hoàn hảo giữa tâm hồn và chuyển động cơ thể.

Đặc trưng cốt lõi của Thân Vận (ứng dụng trong múa cổ điển Trung Hoa)

+ Sự vận hành từ trong ra ngoài: Cảm xúc, tinh thần và văn hóa nội tâm điều khiển mọi động tác cơ thể, khác với ballet là sự định hình từ ngoài vào trong.

+ Uyển chuyển như nước: Không dùng sức mạnh cơ bắp mà dựa vào trục cốt lõi để thả lỏng động tác và vận chuyển lực từ bên trong.

Lợi ích của bộ môn

+ Giải phóng hình thể: Giúp điều chỉnh dáng đứng, bước đi trở nên thanh thoát và duyên dáng.

+ Cải thiện sức bền và thăng bằng: Rèn luyện cơ chịu lực và khả năng kiểm soát trọng tâm cơ thể tuyệt vời.

+ Nâng cao biểu cảm: Rèn luyện kỹ năng truyền tải cảm xúc qua ánh mắt, nét mặt và ngôn ngữ cơ thể.

NHỮNG "TÌNH YÊU" Ở LẠI

Với những gì mình đã thử qua và yêu thích, mình vẫn đây đó vận dụng trong công cuộc thể chất của mình. Trong đó, dễ nhất là: khi nào rảnh thì ngồi hít thở.

Bởi lẽ, khi đầu óc căng thẳng thì ta nín thở, vai gồng, mắt căng, máu dồn. Tâm trí chạy càng nhanh thì body càng ách tắc. Vì thế mà dành vài phút bớt chạy theo suy nghĩ cũng được coi là yêu thể chất rồi.

Thứ Hai, 15 tháng 6, 2026

Không đủ tư cách để oán trách chính mình

 


Câu này có hơi mang tính chất giật gân câu view một chút. Nhưng ý là:

Oán trách giống như một phiên toà kết luận bị cáo là có tội. Nhưng trong phiên toà đó, chính mình vừa là bị cáo, vừa là nguyên cáo, vừa là công tố viên, vừa là bồi thẩm đoàn, vừa là thẩm phán, vừa là công chúng. Một mình đóng hết tất cả các vai, one man show, nên có sự nghi ngờ về tính chính xác và công tâm. Ai có thể một mình đóng từng đó vai?

Khả năng là, một mình thì không đủ góc nhìn nên chỉ nhìn ở những sự kiện hạn hẹp trước mắt. Chẳng hạn, khi có một thất bại xảy đến, một quyết định sai lầm, một cơ hội bị bỏ lỡ, một điểm yếu chưa cải thiện được... Và thế là nhận được bản án: ngu, kém, loser.

Phiên toà khi đó thường từ chối nhìn đầy đủ bức tranh, ví dụ như hoàn cảnh khi ấy, nguồn lực khi ấy, sự hiểu biết khi ấy... cũng thường có xu hướng chối bỏ hết những nỗ lực, những kết quả bước đầu, những tiềm năng mới...

Oán trách khiến ta mắc kẹt. 

Nhìn nhận và thay đổi mới giúp ta trưởng thành.

Hãy hiểu rằng quyết định có sự cân nhắc là quyết định tốt nhất tại thời điểm đó trong hoàn cảnh đó. Dự tính chưa đúng là một bài học để lần sau dự tính đúng hơn.

Ai được ghi nhận cũng có động lực để làm tốt hơn. Ai bị chê bai cũng trở nên buồn, chán nản và mất niềm tin. Chê người khác thì còn ngại, chê mình thì lại hay tự cho mình cái quyền (nên thôi đừng làm vậy).

Nhiều khi thấy cứ muốn làm người thành công, người tốt, người bao dung. Vậy cứ tập bao dung với mình trước nhỉ.

+ Chấp nhận (và biết ơn) tài năng và cơ thể vật lý được ban cho.

+ Bản thân là một thực thể phát triển, không phải là một dự án lỗi cần được sửa chữa.

+ Hiểu mình hơn, để thương mình hơn.

+ Giúp bản thân phát triển, tạo gía trị, trở thành người mình muốn, theo từng giai đoạn.

+ Nhưng không dính mắc về giá trị và con người muốn trở thành, nếu điều đó trở thành nỗi khổ. Ngừng oán trách ngay ở khúc này và rút ra bài học để có sự thay đổi tiếp theo.

-Yêu-

Thứ Năm, 4 tháng 6, 2026

Trái ngược với "tự ti" không phải là "tự tin"

 


Tự ti là thấy mình không đủ tốt. Làm được thì nghĩ chắc mình ăn may, hoặc ai mà chẳng làm được. Làm không được thì chắc chắn là lỗi của mình. Hay so sánh và luôn thua cuộc.

Trái ngược với tự ti là tự cao. Tin rằng mình giỏi hơn người. Hay khoe thành tích, thích được công nhận. Hay tranh luận thắng thua. Phải thắng thì mới vừa lòng.

Tự cao "nặng đô" hơn nữa là ái kỷ. Phải luôn được công nhận và ca ngợi để thấy mình vượt trội. Nổi giận và thô bạo nếu không được ca ngợi. Sẵn sàng thao túng người khác để khiến họ thấy họ nhỏ lại và nhìn thấy mình to lên. (Tự cao nặng đô cũng là do bên trong tự ti nặng đô.)

Mà trạng thái nào thì cũng không phải là chân thật. 

Chân thật và cân bằng là trạng thái tự tin. Biết mình có giá trị nhưng không cần chứng minh chứng tỏ. Biết điểm mạnh điểm yếu của mình. Thấy mình đủ tốt và sẵn sàng học hỏi để tốt hơn. Không cần hạ thấp người khác. Không phụ thuộc nhiều vào lời khen chê. Cảm xúc ổn định, tâm thế bình thản. Có khả năng tôn trọng người khác.

Có điều là: con người ta thường hay dập dềnh giữa các trạng thái này. Có khi tự tin có khi không. Có khi bên ngoài tỏ ra tự tin (hơi quá nên thành ra tự cao) nhưng bên trong thì chông chênh. Có khi cũng nổi điên khi bị chê trách. Có khi cũng giận hờn làm mình làm mẩy khi người yêu không ngưỡng mộ mình.

Tự ti thường xuyên thấy chông chênh. Tự cao đôi khi có chút chông chênh bên dưới. Ái kỷ thì rất chông chênh. Tự tin là cân bằng, vững chãi.

Cho nên cân bằng được chừng nào thì hay chừng đó. Nếu thấy mình có lúc như vậy thì ghi nhận liền. Và để ý coi qua thời gian nó có tăng lên không. Cái gì có để ý thì thường hay phát triển, không cần quá lo.

Thứ Ba, 26 tháng 5, 2026

Nguyên lý ánh sáng: Ánh sáng của tự tin

 




Nếu mình giỏi hơn, mình sẽ tự tin hơn.

Nếu mình đẹp hơn, mình sẽ tự tin hơn.

Nếu mình có sự nghiệp, mình sẽ tự tin hơn.

Nếu mình có giá trị, mình sẽ tự tin hơn.

Tiếc rằng mình không giỏi, mình không đẹp, mình không có sự nghiệp rực rỡ, mình không tạo giá trị gì to tát.

Những suy nghĩ này như bóng tối. Bóng tối không cần mời. Nó thường xuyên ngự trị.

Chiến đấu với bóng tối là vô ích. Xua đuổi bóng tối là vô ích. Nhốt bóng tối lại là vô ích. Che đậy bóng tối là vô ích.

Cũng như việc mình cố để giỏi hơn, cố để đẹp hơn, cố để xây dựng sự nghiệp, cố để tạo thêm giá trị.... Là mình đang gồng lên chiến đấu với bóng tối.

Hoặc là mình tỏ ra tự tin, tỏ ra thông minh, tỏ ra sáng suốt, tỏ ra điềm tĩnh... Là mình đang gồng lên che giấu bóng tối.

Nhưng con người không phải là đối thủ của bóng tối. Chỉ có ánh sáng mới là đối trọng của bóng tối.

Ánh sáng của nhận thức, nhận ra giá trị của mình không chỉ nằm ở thành tích.

Ánh sáng của nhìn nhận, chấp nhận mình chưa hoàn hảo.

Ánh sáng của tôn trọng, tôn trọng chính bản thân mình.

Ánh sáng của bao dung, thôi trách bản thân vì những điều đã xảy ra.

Ánh sáng của yêu thương, nhìn vào nỗi đau của mình mà không phán xét.

Anh sáng của đủ đầy, thôi xem bản thân mình là một dự án cần sửa chữa.

Bóng tối của tự ti có khi vẫn còn đó, nhưng sẽ rút lui dần khi ánh sáng tràn vào. 

Không nhất thiết chiến đấu với nó.

Không nhất thiết gồng lên che giấu nó.

Thương mình trước. Được thương rồi sẽ tự tin hơn.

Thứ Sáu, 15 tháng 5, 2026

Từ ngữ nào mô tả cái chết của bạn?

 


Cái chết là sự tò mò lớn nhất của loài người. Không được làm thử, không được chia sẻ kinh nghiệm thực tế. Với nhiều người, đó là giây phút quan trọng nhất. Người ta hay nói là sống sao để chết được thanh thản, làm như cả cuộc đời phấn đấu chỉ để có được giây phút "này nọ" khi chết. Mà cũng đúng lắm. Tâm trạng của một người khi chết phản ánh cả cuộc đời người đó đã đi qua. Tiếng còi chung cuộc là tiếng còi quyết định.

Chọn cái chết cũng giống như là chọn ý nghĩa cho cuộc đời mình vậy.

Và đây là bộ từ điển, rảnh rảnh chọn một từ bỏ túi:

  • qua đời
  • từ trần
  • tạ thế
  • khuất
  • lìa đời
  • mất
  • quy tiên
  • băng hà
  • hi sinh
  • đi rồi
  • không còn nữa
  • về với ông bà
  • an nghỉ
  • yên nghỉ
  • về nơi chín suối
  • ngủ một giấc dài
  • hóa cát bụi
  • về với đất
  • tan vào hư vô
  • khép lại một kiếp người
  • buông tay trần thế
  • rời cõi tạm
  • trút hơi thở cuối cùng
  • chết
  • chết rồi
  • mất mạng
  • đi đời
  • tiêu đời
  • bỏ mạng
  • toang
  • xong phim
  • đi bụi
  • ngủm
  • tèo
  • chầu trời
  • chầu diêm vương
  • bay màu
  • chết toi
  • chết thảm
  • chết không toàn thây
  • vãng sinh
  • siêu thoát
  • trở về cõi vĩnh hằng
  • Thứ Ba, 12 tháng 5, 2026

    Sợ rơi vào hạnh phúc


    Tôi có vài đứa bạn. Một số đứa luôn có người yêu, và cứ mỗi lần chia tay nó lại đau khổ rồi lại sốt sắng đi tìm người yêu mới.

    Trong khi đó thì có vài đứa lại khá là thờ ơ. Lúc thì chúng nó than là buồn qúa, sao không có người yêu gì hết. Lúc thì chúng nó nói, kiếm người yêu ở đâu vậy, khó quá. Lúc thì chúng nó nói, tao đang muốn kiếm chồng, nhưng hổng có mối nào được hết.

    Tâm sự kỹ hơn một chút, thì mấy đứa bạn này kiểu thấy chuyện tình cảm khó quá, mà lại rủi ro nữa. Yêu rồi chia tay buồn lắm. Nếu mình đang yêu mà người ta hết yêu thì sao. Đó là còn chưa nói đến hôn nhân. Nếu mình muốn ở lại mà người ta muốn đi thì sao. Thế thôi thà chia tay luôn từ đầu. Đi qua vui vẻ rồi đến lúc mất đi thì hụt hẫng. 

    Tôi mới nhận ra rằng ai cũng thích hạnh phúc hết, nhưng vì sợ sự hụt hẫng (nếu có) mà đôi khi hông dám rơi vào hạnh phúc luôn. Thấy cơ hội đến thì chần chừ, hoặc là phải phân tích thật kỹ lưỡng để xác suất thành công thật là cao. Nhưng phàm cái gì làm mà không hết mình thì nó lại không được kết quả tốt, nên lại thành ra trục trặc. Thế là khó khăn lại củng cố khó khăn.

    Nhưng xét ở khía cạnh khác thì họ lại là những người mạnh mẽ. Có thể sống tốt một mình mà không nhất thiết phải có ai. Họ nắm phần chủ động. Còn những đứa thuộc phe kia thì lúc vui sướng lúc khổ sở, dập dềnh như đi tàu lượn. Tại không thích một mình, hoặc sợ một mình.

    Rốt cuộc thì ai cũng có một nỗi sợ nào đó. Nên thế giới này tạm chia thành 2 phe: phe thà chịu khổ chứ không chịu lỗ, và phe thà chịu lỗ chứ không chịu khổ. Chọn cái này là tại vì không thích cái kia, chứ chưa hẳn là do mình thực sự thích cái này.

    Mà phe không chịu lỗ trông có vẻ đông hơn. :)

    Không thể là ai khác

     


    Mỗi người sinh ra đã có một "ID"

    Thật kỳ diệu thay, người ta có thể xác định người này hay người kia bằng dấu vân tay. Dấu vân tay không trùng nhau, dù dân số loài người đã lên đến hàng tỷ.

    Rồi mỗi người còn có số căn cước công dân, số hộ chiếu... Điều đó thể hiện ý chí của xã hội rằng một người cần phải là chính họ, không nên và không thể là ai khác.

    Không được chọn hoàn cảnh để bắt đầu

    Không ai được chọn cha mẹ, gia đình, gốc gác, quốc tịch, màu da, nhan sắc, tính tình, trí thông minh... và cả những hạn chế. Nếu ai đó mong muốn thay đổi, ước chi, phải chi mình không được (hay bị) sinh ra như thế, thì đó quả là một bài toán không lời giải.

    Mỗi ngày trôi qua, người ta càng khác nhau hơn nữa. Thêm một sự khác nhau về trải nghiệm, nỗi đau, niềm vui, những suy nghĩ, những hành động, những lần vỡ vụn, những lần đứng lên... Lâu dần, mỗi người tích luỹ cho mình một phiên bản đặc biệt của kinh nghiệm sống, triết lý sống, nhân sinh quan, thế giới quan. 

    Nếu ngay từ đầu, bạn không thể là ai khác, thì càng về sau, điều đó càng vĩnh viễn.

    Mọi so sánh đều tương đối và nên có mục đích

    Mọi người luôn có thể làm phép so sánh một cách tương đối. Cái này đúng hơn, người kia đẹp hơn, ai đó giỏi hơn... ở một khía cạnh nào đó. Điều quan trọng nhất đó là so sánh nhằm mục đích gì. Có những so sánh giúp ta thêm cảm hứng và động lực, nhưng cũng có những so sánh gây chán nản, bế tắc và buông xuôi. Cũng có những so sánh giúp ta hiểu được đúng vị trí và trạng thái của mình. Giống như việc đặt để quân cờ trên một bàn cờ, phải hết sức ý thức về ý nghĩa của mối tương quan.

    Không sợ đánh mất chính mình

    Khi bạn thay đổi rất nhiều để phát triển, bạn trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình.

    Khi bạn thoả hiệp những gía trị của bản thân để chạy theo một điều gì đó, sẽ có lúc bạn nhận ra mình đang rời xa bản thể. Bạn sẽ khó chịu, trăn trở. Rồi bạn xác quyết lại một lần nữa đâu là giá trị mà mình theo đuổi, và rồi bạn sẽ lại quay về. Mỗi lần như vậy, bạn lại trở thành phiên bản sâu sắc hơn của chính mình.

    Khi tôi và chính mình xa nhau, đó là đau khổ. Khi tôi và chính mình ở bên nhau, đó là hạnh phúc.